ANIMORPHS: NGƯỜI HÓA THÚ (TRỌN BỘ) - Trang 2989

chuyển phắt từ vẻ nhăn nhó trước người la ̣ sang nỗi sơ ̣ hãi vô bờ, hàm
ba ̣nh ra.


Răng môi nhồm nhoàm nhai miếng bánh quy tuyê ̣t vời nhất trên đời.

Tên Người đô ̣t nhiên chồm nhanh lên trước. Mô ̣t tay hắn nắm túm cái

vòng dây cổ tôi, tay kia nắm mô ̣t cái bàn tay to tướng của tôi.


Chắn chắn là con tinh tinh rất sơ ̣, nhưng nó la ̣i khoan khoái thưởng thức

bánh quy. Buồn thay, cả người Andalite cũng thı́ch nốt…


“Ồ, đồ bı́ lù,” gã râu xồm thù thı̀. “Đi nào!” La ̣ quá! Khi gã kéo tay tôi,

tôi thấy mı̀nh ngoan ngoãn đi theo không hề kháng cự. Chân tôi miết ma ̣nh
xuống sàn cũi, bàn tay còn la ̣i nı́u lấy phı́a trên cửa và đu mı̀nh lo ̣t vào
chiếc lồng đối diê ̣n.


Khi tôi đã qua lồng khác, la ̣i thêm mô ̣t ổ khóa nữa đươ ̣c bấm vào. Tôi

tı̉nh bơ nuốt chửng miếng bánh cuối cùng và ngồi xuống.


“Giỏi lắm, bé ngoan,” gã đàn ông nói và đưa tôi mô ̣t chiếc bánh nữa,

trong khi mấy người khác đẩy cái lồng cũ của tôi đi. “Xong rồi, đến con
tiếp theo.”


Tôi điềm nhiên nhı̀n bo ̣n chúng dỡ các ba ̣n của mı̀nh ra. Hı̀nh như tôi

đang ở trong phòng giam giữ. Khắp phòng lắp đầy những miếng hı̀nh vuông
màu trắng, bóng loáng. Tôi tin chắc đó là ga ̣ch men. Ngay giữa sàn nhà có
mô ̣t lỗ thoát nước.


Hai bên bức tường dài của căn phòng hı̀nh chữ nhâ ̣t xếp kı́n những chiếc

lồng diê ̣n tı́ch khoảng

hai phẩy tư mét vuông

. Mô ̣t cái lồng chừng hai mét

tư chiều cao và bốn mét rưỡi bề rô ̣ng, dựa sát vào bức tường ngắn bên
phải tôi. Ở phı́a tường ngắn bên trái tôi là mô ̣t cái bàn kim loa ̣i chất đầy