CHƯƠNG 9
C
hiếc xe tải cha ̣y chầm châ ̣m rồi dừng hẳn la ̣i.
Cánh cửa vừa dựng lên trên bản lề gı̉ sét, ánh sáng buổi chiều liền ùa
vào soi ro ̣i thùng xe. Tôi nheo mắt và co rúm vào góc lồng.
“Rồi rồi, lũ khı̉, chuẩn bi ̣ đi,” mô ̣t người to con gù gừ khi nhảy phóc vào
xe tải.
Tôi nhı̀n xéo qua hắn, thấy gã người thứ hai đang kê ̣ mô ̣t cái thang nối
xe tải với mô ̣t ô cửa lớn mở toang. Ô cửa đươ ̣c nâng lên cách mă ̣t đất gần
mô ̣t mét, trùng với chiều cao của sàn xe tải. Điều đó chứng tỏ loài người
đôi khi cũng biết lo xa, tı́nh toán trước đó chứ.
Ngay bên trong tòa nhà, có ba người đàn ông mă ̣c da nhân ta ̣o lỏng lẻo
màu trắng. Ngay dưới chân ho ̣ là mô ̣t xe trươ ̣t bằng kim loa ̣i có gắn bánh
xe.
Marco và tôi ở trong lồng gần cửa nhất. Mô ̣t trong hai chúng tôi sẽ đi
trước tiên.
Mấy người đàn ông lă ̣c lè khiêng lồng tôi lên, đă ̣t vào xe trươ ̣t. Xong
xuôi, ho ̣ đẩy tôi cha ̣y do ̣c theo cầu thang.
Tôi lồng lô ̣n giãy giu ̣a đằng sau thanh chắn. Liê ̣u tôi có cư xử đúng
không nhı̉? Tinh tinh thường làm gı̀ trong trường hơ ̣p này?
<Tất cả mo ̣i người hãy nổi điên đi,> Cassie chı̉ dẫn. <Tinh tinh sẽ nhảy
đong đỏng lên rồi sau mới quen dần.>
Tiếng bánh xe trươ ̣t ép vào thang chuyền kêu la ̣ch ca ̣ch, rung lắc cả
chân tôi và cha ̣y thẳng lên tâ ̣n xương sống.