Tôi nhı̀n qua bên phải. Khẩu súng đang lao thẳng về phı́a tôi. Tôi còn
thấy cả ngón tay gã đồ tể tı̀ vào cò súng.
Chơ ̣t… mô ̣t hı̀nh hài mới… to lớn… dềnh dàng… màu nâu u ̣p xuống từ
sau lưng gã…
<Hây! Ba ̣n hiền! Hãy nghı̉ ngơi nốt ngày hôm nay đi!> Rachel la và
lẳng bàn tay gấu xám to đùng.
Tên cầm súng đổ oa ̣ch xuống.
<Tới đúng lúc
quá hén?
> Tobias bư ̣c mı̀nh quát.
<Xin lỗi,> Rachel nhỏ nhe ̣.
Tôi nhâ ̣n thấy mı̀nh
đang
run lẩy bẩy.
Mô ̣t đám Người cha ̣y lăng xăng. Nhiều tên cha ̣y trốn, nhiều tên cha ̣y về
phı́a chúng tôi và con gấu.
Tôi vẫn không thể ngưng run, dù đang cố hoàn hı̀nh nốt. Tuy vâ ̣y tôi vẫn
nhâ ̣n thấy đám Người đổ dồn về phı́a con gấu chứ không cha ̣y đi.
Dı̃ nhiên đó là tu ̣i Mươ ̣n xác-Người. Người bı̀nh thường chắc hẳn đã
tı̀m đường tháo thân rồi. Chúng biết
- hoă ̣c chúng nghı̃ chúng biết -
con gấu
đó là quân Andalite biến hı̀nh.
Hàng chu ̣c tên rời vi ̣ trı́ làm viê ̣c của mı̀nh, lăm lăm dao và cưa xı́ch
cha ̣y ào tới chỗ chúng tôi.
<Chẳng viê ̣c gı̀ phải nhe ̣ tay,> Rachel nhâ ̣n xét. <Sẽ căng thẳng đây.>