Cửa bâ ̣t mở.
Chúng tôi ào qua cửa. Máu chảy, kiê ̣t sức,
lo sơ ̣,
đầy thương tı́ch.
Rachel đóng cửa la ̣i đằng sau chúng tôi. Tôi giâ ̣t đứt tất cả những sơ ̣i
dây nào sờ trúng đươ ̣c trên mă ̣t bàn phı́m ở bên này cửa - mô ̣t biê ̣n pháp
không thanh li ̣ch cho lắm, nhưng hữu hiê ̣u.
<Chà, lẽ ra mı̀nh đã phải làm điều này từ trước cơ,> Marco lầm bầm.
Im lă ̣ng đô ̣t nhiên bao trùm lên tất cả. Chı̉ còn mỗi tiếng búa bổ tắc
nghẽn từ phı́a cửa bên kia vo ̣ng sang.
<Chúng sẽ qua nhanh thôi,> Tobias nhâ ̣n đi ̣nh.
<Visser Ba sẽ rót tất cả bo ̣n Mươ ̣n xác-Người vào đây,> Marco rı̀ rầm.
<Hắn sẽ kéo thêm quân trên quỹ đa ̣o xuống nữa. Cả ngàn tên chứ ı́t đâu!>
Sau phút đi ̣nh thần, chúng tôi ngó quanh căn phòng mı̀nh vừa ùa vào.
Nó rất giống với căn phòng chứa những lồng tinh tinh ở phòng thı́
nghiê ̣m thú. Cũng hàng dãy lồng xếp bên phải, bên trái; cũng sàn nhà và
tường xi-măng lát ga ̣ch me trắng. Ánh sáng chói lói.
Chı̉ có mô ̣t điểm khác biê ̣t: thay vı̀ nhốt tinh tinh thı̀ la ̣i giam Người.
Khoảng hơn hai chu ̣c Người bi ̣ nhốt trong cũi. Ho ̣ tuyê ̣t nhiên không
đô ̣ng đâ ̣y, cũng không hề đưa mắt nhı̀n chúng tôi.
<Ho ̣ chết rồi à?> Rachel hỏi.
Tôi trả lời. <Không. Đó là sự bất đô ̣ng sinh ho ̣c. Ho ̣ không thể thoát
khỏi sự bất đô ̣ng sinh ho ̣c để cử đô ̣ng như bı̀nh thường.>