cẳng ruồi ngắn la ̣i và chui vào trong ngực tôi.
SÀN NHÀ! SÀN NHÀ!
Bốn cái cẳng ruồi còn la ̣i trở thành tứ chi và mo ̣i thứ bắt đầu lớn lên.
Đô ̣t nhiên, tôi nhâ ̣n ra rằng cái tru ̣c nhôm to bằng phòng ho ̣c thể du ̣c du ̣ng
cu ̣ trong trường lúc tôi là ruồi đối với con người chẳng là gı̀.
Tôi không hề chuẩn bi ̣ cho tı̀nh huống mı̀nh sẽ bi ̣ mắc bẫy giống như mô ̣t
miếng Snicker’s Blizarrd bư ̣ bi ̣ mắc trong ống hút như thế.
Tôi duỗi thẳng cánh tay người của tôi ra phı́a trước và đa ̣p hai cẳng
chân về phı́a sau. Tôi nằm dài ép bu ̣ng xuống cái tru ̣c nhôm.
Rồi tôi ngừng hoàn hı̀nh. Tôi đã là tôi rồi. Lần duy nhất, tôi hơi có chút
biết ơn cái thể tra ̣ng thấp bé của mı̀nh. Nhưng tôi vẫn còn bi ̣ ke ̣t bên trong
lỗ thông hơi cư ̣c kỳ bu ̣i bă ̣m.
Bằng mấy ngón chân, tôi rướn căng người, đưa hai chân về phı́a trước
rồi dùng mười đầu ngón tay đẩy người tuô ̣t thu ̣t lùi xuống ống kim loa ̣i hı̀nh
vuông, cách xa lưới lo ̣c, hướng về phı́a tia sáng chiếu do ̣c theo cái tru ̣c
nhôm, cố gắng không hoảng sơ ̣.
Ánh sáng ro ̣i vào từ mô ̣t lỗ thông hơi trên tường của mô ̣t phòng làm
viê ̣c. Tôi thu ̣i ma ̣nh vào vı̉ lưới lo ̣c, nó bung ra ta ̣o thành mô ̣t ô cửa nho
nhỏ. Tôi đang ở trên cao cách mă ̣t đất khoảng hai mét rưỡi. Tôi chầm châ ̣m
ha ̣ thấp cái đầu xuống trước, từ từ, từ từ…
Có tiếng chı̀a khóa leng keng ngoài cửa.
Tôi thả người thâ ̣t nhanh, tâ ̣p trung vào cú nhào lô ̣n trên không của mı̀nh.
RẦM!
Rơi trúng ngay vào mô ̣t cái so ̣t rác.
“Ba điểm,
[8]
” tôi lẩm nhẩm cho điểm mı̀nh.
Cánh cửa văn phòng bâ ̣t mở ngay khi tôi vừa ki ̣p cha ̣y lo ̣t sang căn
phòng kế - mô ̣t không gian lớn, không có cửa sổ đươ ̣c chia thành nhiều ô
nhỏ màu xám.
“Có ai ở đây không?” Đèn bâ ̣t sáng. “Ngài Grant, ngài có đây không?”
Có tiếng bước chân, châ ̣m rãi, hướng về phı́a tôi.
Hổng còn lựa cho ̣n nào khác! Tôi buô ̣c phải biến hı̀nh thành ông Grant
thôi.