Ax hổng tin tưởng vào khả năng của loài người trong ba cái vu ̣ đơn giản
như đếm này. Ảnh không hề có ý chê bai đâu.
<Các chú ngựa đã đứng ngay cửa xuất phát,> tôi hô. <Và… xuất phát!>
Tôi guồng mấy cái cẳng gián và lao nhanh xuống theo đường tay nắm
cầu thang.
<Ááááááá!>
Vùùùùùùù!
Lao xuống theo đường tay nắm cầu thang!
Từ khoảng cách mô ̣t mét rưỡi trên cao, ba ̣n thấy gián cha ̣y có nhanh
không mỗi khi ba ̣n cố giâ ̣m chân lên nó khi nó đang cha ̣y trên sàn bếp? So
với tốc đô ̣ thực của gián, thế là nhanh lắm rồi đó.
Mă ̣t tôi chı̉ cách “mă ̣t đất” có mô ̣t milimét. Y như đang bi ̣ cô ̣t chă ̣t úp
mă ̣t bên dưới mô ̣t chiếc Porsche của ai đó vâ ̣y.
Sáu cái cẳng chân của tôi bi ̣ toãi ra thâ ̣t rô ̣ng, cho nên mỗi bước cha ̣y
của tôi, mỗi cẳng cứ muốn trươ ̣t ngang vào không khı́. Kết quả là tôi cha ̣y
loa ̣ng quà loa ̣ng qua ̣ng, không kiểm soát đươ ̣c và hết phân nửa thời gian,
cái bu ̣ng của tôi gần như dán sát xuống bề mă ̣t tay nắm cầu thang.
<Áááááá!> Tobias hét lên ngay phı́a sau tôi.
<Chỗ que ̣o đầu tiên!> Tôi hét.
Tôi lao sầm sâ ̣p tới khúc quanh như thể với tốc đô ̣ trên ba trăm cây số
mô ̣t giờ. Tôi trươ ̣t hướng về bên phải để bám đươ ̣c vào góc nghiêng của
khúc cua.
Tôi hê ̣t như đang ở trên chiếc xe trươ ̣t băng đươ ̣c gắn tên lửa sau đuôi.
Đó là mô ̣t cú trươ ̣t với tốc đô ̣ muốn nı́n tiểu luôn.
Lao xuống với mô ̣t tốc đô ̣ điên khùng, sáu cẳng guồng, trươ ̣t, tuô ̣t, bu ̣ng
ép sát sàn, hai cái ăng ten lùa ra sau. “Đường cha ̣y” là mô ̣t ống tròn thay vı̀
là những thanh xà ngang.
Khùng hết biết!
<Que ̣o!>
Tôi lao tới khúc quanh thứ hai, và bây giờ tôi đã có đà rồi. Hổng ngưng
nghı̉, hổng giảm tốc. Tu ̣i tôi bi ̣ mất kiểm soát. Tu ̣i tôi phóng như những
viên đa ̣n bắn tư ̣ đô ̣ng, chân cha ̣m vừa đủ với thanh thép, người nghiêng