CHƯƠNG 9
T
ôi tới chỗ que ̣o cuối cùng. Lần này, không nghiêng người. Đó là thời
điểm chiếc xe trươ ̣t dừng la ̣i và phát ngôn viên thông báo, “Ồ! Thưa các
Quý ông, Quý bà, đã xảy ra mô ̣t tai na ̣n khủng khiếp; tôi hy vo ̣ng tất cả các
quý vi ̣ đều ổn cả!”
Tôi tới khúc cua. Tôi không rớt xuống bước nghı̉ cầu thang. Tôi vẫn lao
thẳng về phı́a trước. Thẳng về phı́a trước và đô ̣t nhiên sáu cái cẳng gián
nhỏ xı́u của tôi đang giẫy đa ̣p trong không khı́.
<Áááááááá!>
Tôi rơi.
Lâu thiê ̣t là lâu.
Bô ̣p!
Tôi đu ̣ng sàn nhà.
Bô ̣p! Bô ̣p!
Ax và Tobias đáp xuống ngay ca ̣nh.
<Bồ không sao chứ?>
<Ừ. Ax sao?>
<Tôi ổn.>
<Tuyê ̣t cú mèo!> tôi nói.
<Tuyê ̣t thâ ̣t!> Tobias nhất trı́.
<Đừng bao giờ thực hiê ̣n cú phóng như thế này nữa nhé!> Tôi nói.
<Ừ. Không bao giờ.>
<Lă ̣p la ̣i hành đô ̣ng này là mô ̣t ý tưởng cực kỳ tê ̣ ha ̣i,> Ax cũng gâ ̣t gù.
Tu ̣i tôi chuồn ra khỏi chỗ đó, rồi cha ̣y ép dưới mô ̣t tấm cửa lò, những
tiếng la ̣o xa ̣o ta ̣o ra từ sự chuyển đô ̣ng của tu ̣i tôi trên lưới thép đuổi theo
sau tu ̣i tôi. Tu ̣i tôi tới hành lang tầng 22.
Hành lang tối thui, chı̉ có mô ̣t tia sáng yếu ớt lo ̣t ra từ khe dưới của mô ̣t
cánh cửa ngay trước mă ̣t. Tu ̣i tôi bám tường, đua do ̣c theo tấm nhựa trải
sàn.
Và rồi, cánh cửa văn phòng sáng đèn bâ ̣t mở.
Mô ̣t người đàn ông bước ra ngoài. Đèn hành lang bâ ̣t sáng trưng.
Hoảng sơ ̣!