<Không ai đươ ̣c chuyển đô ̣ng!>
Tu ̣i tôi đứng bất đô ̣ng khi cái bóng người mờ mờ kia bước tiếp mô ̣t
bước.
“Trung tâm Di ̣ch vu ̣ Thu nhâ ̣p nô ̣i bô ̣
[12]
và những kiểm soát viên,” ông
ta lẩm bẩm.
Ông ta tắt đèn và khóa cửa. Bước thẳng.
“Gián!” ông ta la lớn. Tôi cảm nhâ ̣n đươ ̣c rung đô ̣ng ma ̣nh xuất phát từ
tiếng dâ ̣m chân của người đàn ông bự con đó xuống tấm thảm.
<Ax! Tobias!>
<Tôi ở ngay phı́a sau ba ̣n nè, Marco,> Ax đáp.
<Mı̀nh nghı̃ là ổng thấy gián thâ ̣t,> Tobias nói. <Chı̉ cần ở nguyên chỗ.
Đứng yên!>
Người đàn ông bước về phı́a thang máy, lẩm nhẩm tı́nh xem ổng đang
trả tiền thuê văn phòng là bao nhiêu trong khi có quá chừng gián mà người
cho thuê nói đây là mô ̣t tòa nhà xi ̣n, hả trời!
DING! Tiếng báo hiê ̣u thang máy đã tới. Đèn hành lang tắt ngúm. Cửa
thang máy đóng la ̣i. Chı̉ còn la ̣i mı̀nh tu ̣i tôi trên tầng 22.
Ngoa ̣i trừ, dı̃ nhiên, me ̣ tôi.
Không, không phải me ̣ tôi, tôi tự nhủ. Tôi không thể bắt đầu bằng ý
nghı̃ đó được.
Hắn là Visser Mô ̣t. Người mà tu ̣i tôi đang chiến đấu chống la ̣i.
Tu ̣i tôi cha ̣y ba chân bốn cẳng cho tới khi gă ̣p cánh cửa mà tôi khá chắc
là cửa văn phòng của Visser Mô ̣t. Tu ̣i tôi bò lên do ̣c theo rầm cửa, rồi
ngang qua cánh cửa tới khung cửa sổ đươ ̣c khoét ngay giữa.
Mắt gián chẳng phải tuyê ̣t hảo. Tuy nhiên cũng đủ để tôi có thể nhâ ̣n
thấy căn phòng nom giống hê ̣t những văn phòng làm viê ̣c thông thường
khác. Mô ̣t bàn tiếp tân, mô ̣t chiếc ghế bo ̣c nhung, mô ̣t cái ghế dài bo ̣c da,
điê ̣n thoa ̣i, máy tı́nh, máy in, mô ̣t cái máy photocopy, mô ̣t cái máy pha cà
phê.
Chẳng có gı̀ mang dáng dấp Yeerk ở đó cả.
<Có thể tu ̣i mı̀nh tới nhầm chỗ,> Ax nói.
<Sáng nay, tui thấy hắn đi vào đây mà.>