<Không đâu. Chúng sẽ theo chân ngươi,> Jake nói. <Chúng sẽ không
hành đô ̣ng gı̀ đâu cho tới khi đı́ch thân quan thầy của chúng có mă ̣t ta ̣i
đây.>
“Đi mà nói điều đó với cái thằng ngu ở trong khu thương xá kia kı̀a!”
<Thằng chả sơ ̣ quá mà. Hắn không ngờ sẽ cha ̣m mă ̣t ngươi.>
Visser Mô ̣t ra khỏi xe và đóng sầm cửa la ̣i. Tu ̣i tôi canh giờ đủ để cho
tên Visser lấy mô ̣t cái thân cây giữ cần số, thay ủng, choàng khăn, xỏ găng
tay và bắt đầu lên đường.
<Nào, tới thôi,> Jake nói. <Rachel à, em là người đầu tiên nha. Chầm
châ ̣m thôi.>
Rachel từ dưới tấm thảm lót sàn của ghế sau thò đầu ra. Ngay lâ ̣p tức,
nhỏ bắt đầu hoàn hı̀nh, lớn lên, di chuyển nhe ̣ nhàng, từ từ cố giữ sao cho
tứ chi của mı̀nh có thể xoay xở đươ ̣c trong khoảng không gian châ ̣t he ̣p ở
phı́a sau đó.
Tôi gần như chı̉ nhı̀n thấy hai bàn chân của nhỏ. Nó choán hết tầm nhı̀n
của tôi. Chân trần, đương nhiên rồi. Tu ̣i tôi vẫn không ho ̣c đươ ̣c cách biến
hı̀nh cùng với giày.
Rốt cuô ̣c, cái đầu của nhỏ cũng nhô lên từ băng ghế phı́a sau. “Xong
rồi,” nhỏ nói. “Không có ai hết.”
<Tốt. Hoàn hı̀nh và lên đường thôi.>
Rachel cố gắng ha ̣ cửa sổ xuống. Nhưng, phải mở máy xe mới mở đươ ̣c,
thế mà Visser Mô ̣t mang theo chı̀a khóa mất tiêu rồi. Nhỏ đâ ̣p vỡ cánh cửa
xe trước ở bên phải.
[19]
Biến hı̀nh thành đa ̣i bàng đầu ba ̣c, nhỏ cất cánh
bay đi, đua tới vi ̣ trı́ đươ ̣c chı̉ đi ̣nh.
Nếu như Tobias không làm đươ ̣c, Rachel sẽ làm. Nếu cả hai cùng thực
hiê ̣n thı̀ càng tốt.
Cassie, Jake và tôi tản ra trong xe và bắt đầu hoàn hı̀nh. Nếu như tất cả
tu ̣i tôi cùng tâ ̣p trung ta ̣i mô ̣t chỗ và hoàn hı̀nh, tu ̣i tôi sẽ chả khác gı̀ mấy
con cá mòi nằm xếp lớp.
Tôi hoàn hı̀nh ở ghế trước bên phải. Cái đầu của tôi thòi ra từ cái khối
xương ngoài gớm ghiếc của con gián. Qua tấm kı́nh chắn gió xe hơi, tôi có
thể nhı̀n thấy, thấy thực sự, bằng mắt người.