CHƯƠNG 20
V
isser Mô ̣t lái xe như bi ̣ khùng. Chiếc Audi lao vun vút vòng quanh
ngo ̣n núi với tốc đô ̣ như đang cha ̣y trên đường cao tốc.
Viên ke ̣o ba ̣c hà Lifesavers giờ trở thành hiểm ho ̣a. Cứ mỗi lần xe que ̣o
hay thắng, nó la ̣i lăn lông lốc cứ như mô ̣t khúc gỗ đỏ đang lăn từ trên đồi
xuống phı́a tu ̣i tôi.
<Nè, me ̣ bồ vẫn thường lái xe kiểu này à?> Rachel hỏi.
<Không phải me ̣ tui đang lái xe à nha,> tôi la ̣nh nha ̣t. Nhưng, đúng là
me ̣ tôi mà. Me ̣ tôi đã từng là mô ̣t người lái xe ba ̣t ma ̣ng. Điều đó từng
khiến ba tôi muốn điên luôn. Tên Yeerk đang gõ nhe ̣ vào bô ̣ não của vâ ̣t
chủ để điều khiển xe mà.
<Có lẽ là như thế,> tôi chữa la ̣i lời mı̀nh nói. Chả cần phải gây sự với
Rachel. <Rất có thể đó là lối lái xe của bà hồi đó.>
<Hả? Giờ thı̀ mı̀nh đã biết bồ thừa hưởng kỹ năng lái xe từ ai rồi.>
Rachel đó, thiê ̣t là dễ thương. Tôi cười mô ̣t mı̀nh. Mỗi khi Rachel dễ
thương, điều đó có nghı̃a là mo ̣i viê ̣c thực sự tê ̣ lắm rồi.
Visser Mô ̣t ngoă ̣t gấp sang phải và đường đi trở nên mấp mô, xóc lên
xóc xuống.
Ấy là tôi nói bớt đi rồi đó.
Tấm thảm nảy lên ở phı́a dưới tu ̣i tôi. Tu ̣i tôi dùng mấy cái cẳng gián
làm bô ̣ giảm xóc cho riêng mı̀nh, nhưng có quá nhiều cú giâ ̣t mà tu ̣i tôi phải
tiếp nhâ ̣n. Những chấn đô ̣ng điên cuồng dẫn dắt bô ̣ não gián đến nhâ ̣n thức
nỗi nguy hiểm câ ̣n kề.
Đô ̣t nhiên, ơn trời, chiếc xe dừng la ̣i.
“Nè, Andalite, ta đã theo đúng chı̉ dẫn của mấy người,” Visser Mô ̣t nói.
Khi nói từ Andalite, có tiếng cười khẩy lẫn trong đó.
<Chúng ta cần phải đến Trung tâm Khách tham quan,> tôi nói.
<Hay quá,> Rachel nói. <Mı̀nh bi ̣ say xe.>
<Dỡ mấy món đồ ngươi mua ra. Bắt đầu đi bô ̣ do ̣c theo con đường mòn
lớn.>
“Quân đô ̣i của Visser Ba sẽ bao vây ta trong vòng vài giây!” Visser
Mô ̣t phản kháng.