nói.
<Tôi thấy rõ rằng viê ̣c có mă ̣t của lực lươ ̣ng bổ sung này là quá sớm so
với kế hoa ̣ch. Điều đó có thể ta ̣o nên mô ̣t sự bất cân bằng lực lươ ̣ng và sẽ
gây ảnh hưởng đến kế hoa ̣ch của chúng ta theo chiều bất lơ ̣i,> Ax nói.
“Xı̀, bồ nghı̃ thế à?” Tôi la.
<Chúng ta cần quân tiếp viê ̣n.>
“Bồ mà biết có mô ̣t đô ̣i quân riêng nào đó, bồ có thể kêu tới, bởi vı̀ nếu
như bồ có thể kêu thı̀ giờ là đúng lúc rồi đó!”
Thiê ̣t là mı̉a mai. Tôi không mong đơ ̣i Ax sẽ tuân lời tôi mô ̣t cách
nghiêm túc. Nhưng trước khi tôi có thể phản đối, Ax đã bắt gió và hướng
xuống dưới chân đồi, để tro ̣ng lực giúp ảnh lấy tốc đô ̣.
“Bồ đang… bồ đang làm cái quái gı̀ thế?” tôi la thất thanh.
Thiê ̣t là khùng! Tôi đã tı̀m thấy Ax và cũng đã để la ̣c mất ảnh trong
vòng có mô ̣t phút.
“Được rồi, được rồi, bı̀nh tı̃nh nào,” tôi run run tự nhủ. “Bı̀nh tı̃nh.
Được rồi. Để coi nào. Phải quay về chỗ Rachel, Tobias và Visser Một.
Điều duy nhất phải làm bây giờ. Biến hı̀nh. Nào, Marco, tập trung
nào!”
Tôi tâ ̣p trung vào ký ức về con dê núi bự chảng, đang thiêm thiếp trong
môi trường sống nhỏ xinh an toàn của nó ở sở thú.
Ngu quá đi, nhưng tôi chấm đúng con dê đó mất rồi.
Biến hı̀nh hổng bao giờ có logic, hổng bao giờ rành ma ̣ch, hổng bao giờ
mà hổng nham nhở và cũng hổng bao giờ tuân theo mô ̣t trâ ̣t tự nào cả.
Những biến đổi hổng nhất thiết phải đươ ̣c bắt đầu từ đầu rồi từ từ tiến
xuống đến đầu ngón chân, mă ̣c dù chúng hoàn toàn có thể biến đổi theo
trı̀nh tự đó. Và lần này cũng thế.
Phu ̣t!
Hai cái sừng đen nhánh, nho ̣n hoắt như hai cái dao găm phu ̣t ra từ đı̉nh
đầu tôi. Tôi cảm thấy mă ̣t mı̀nh ngứa ngáy. Tôi giơ tay lên và sờ thấy mô ̣t
co ̣ng râu dài, khá mềm ma ̣i, màu trắng ở phı́a dưới cằm. Năm ngón chân
trên mỗi bàn chân của tôi chảy nhão ra quyê ̣n vào với nhau ta ̣o thành hai
ngón chân có đê ̣m to đùng. Chúng đang biến đổi trở thành hai chân sau bè