“Ngày mai mấy giờ chúng ta đi, hả ba?” Tôi làm bô ̣ hờ hững hỏi.
“Khoảng chı́n giờ. Hai đứa lo thu xếp đồ đa ̣c ngay từ tối nay đi nhé,” ba
tôi dă ̣n dò,
không nhı̀n thấy vẻ mă ̣t cau có đô ̣t ngô ̣t của Tom.
“Me ̣ đã go ̣i
cho ba, báo rằng tang lễ sẽ cử hành vào thứ Hai. Vâ ̣y là sáng thứ Ba chúng
ta sẽ về nhà.”
Tom đùng đùng đẩy ghế và hùng hổ đứng lên. “Con ăn xong rồi,” ảnh
làu bàu nói rồi biến luôn.
Ba tôi cố tı̀nh ngó lơ ảnh. "Ừm, ba sẽ ra ngoài và tưới nước cho thảm
cỏ lần cuối trước khi chúng ta đi."
"Con sẽ rửa chén," tôi vừa nói vừa nhổm dâ ̣y.
Trong khi rửa chén, mắt
tôi
thı̉nh thoảng liếc qua cửa sổ dòm chừng ba
đang hı̀ hu ̣i kéo vòi nước từ sân sau ra sân trước.
Căn nhà thâ ̣t im ắng. Không khı́ như ngừng thổi. Tôi dı́ sát mũi vào cửa
sổ, đảo mắt lên bầu trời và phát hiê ̣n ra Tobias đang chao liê ̣ng bên trên.
Câ ̣u ấy vẫn tiếp tu ̣c canh chừng dù tôi không hề yêu cầu...
Ở ngoài đó, câ ̣u ấy trông tự do biết bao.
Bı̀nh tı̃nh và tự tin biết bao.
Tôi thẳng người lên, ngó dáo dác xung quanh.
Và quyết đi ̣nh.
Năm phút thôi, tôi nghı̃,
trong khi
vô ̣i vã lên phòng và khoá trái cửa la ̣i.
Tôi sẽ làm mô ̣t tua thám sát trên không trong năm phút, chı̉ năm phút thôi.
Bay để nắn gân nắn cốt, để lấy la ̣i lòng tin và sự tı̉nh táo cho chı́nh mı̀nh...
Tôi
cởi bỏ hết quần áo chı̉ chừa la ̣i chiếc quần đùi bó sát,
mở cửa sổ ra
và tâ ̣p trung vào lốt hı̀nh biến chim ưng Peregrine.
Những hı̀nh vẽ loằng ngoằng như ma ̣ng nhê ̣n nổi lên trên cơ thể tôi, làn
da người mềm dần thành lông. Những ngón tay dı́nh ti ̣t la ̣i với nhau cho
đầu cánh chim ưng thành hı̀nh. Hô ̣p so ̣ tôi rúm tròn la ̣i. Tôi đổ nhào xuống,
héo quắt đi, lùng nhùng trên đôi cẳng nhăn nheo, da bo ̣c xương.
Gió lùa thông thống vào cửa sổ.
Tôi đâ ̣p cánh vút lên.
Thâ ̣t kı̀ la ̣. Sau tất cả mo ̣i chuyê ̣n đã diễn ra, lần
này, ý tưởng nhảy ra khỏi cửa sổ tầng hai vẫn khiến tôi lo lắng. Tôi vẫn
còn là người, vẫn sơ ̣ đô ̣ cao, vẫn không chắc đôi cánh của mı̀nh sẽ hoa ̣t