ANIMORPHS: NGƯỜI HÓA THÚ (TRỌN BỘ) - Trang 3356

không biết tôi đi đâu.

Me ̣ và Tom cũng vâ ̣y.

Mấy đứa tôi lẻn vào mô ̣t ngôi nhà đề bảng rao bán. Trống trơn. Những

bu ̣i râ ̣m mo ̣c um tùm nhằng nhi ̣t. Thâ ̣t là mô ̣t chỗ lý tưởng để biến hı̀nh.

"Xê ra mô ̣t tı́ đi, Marco," Rachel càu nhàu trong lúc vai của Marco

phı̀nh ra và trở nên va ̣m vỡ khi nó biến hı̀nh thành khı̉ đô ̣t.

"Ồ, thôi nào, tui biết bồ thı́ch đươ ̣c ở gần tui mà," Marco liếc mắt nhı̀n

Rachel, ngay trước lúc quai hàm đung đưa và môi phù ra như mô ̣t cái mă ̣t
na ̣ Halloween chế bằng cao su.

Tôi nhắm mắt la ̣i và tâ ̣p trung vào lốt hı̀nh biến tê giác.

Với cái công

viê ̣c chı̉ cần dùng sức, không cần dùng mưu như thế này, thı̀ chả có con vâ ̣t
nào thı́ch hơ ̣p cho bằng mô ̣t con tê giác.

Tôi nghe tiếng xương so ̣ mỏng manh của mı̀nh kêu la ̣o xa ̣o và tan ra.

Nghe như là tiếng răng rı́t kèn ke ̣t khi tầng tầng lớp lớp xương mới mo ̣c lấp
đầy những khe hở trong cơ thể tôi, ta ̣o thành mô ̣t lá chắn không gı̀ xuyên
thủng đươ ̣c.

Người tôi dày cui lên. Cẳng chân, cánh tay, bàn tay, bàn chân, bu ̣ng,

lưng, vai u lên chù u ̣. Làn da người mỏng mảnh bỗng trở nên gồ ghề, dày
cứng như yên ngựa.

Tai tôi oă ̣t ngươ ̣c ra sau đầu. Tầm nhı̀n mờ đu ̣c đi. Cái cổ - lằn ranh

giữa đầu và mı̀nh - mất đi, khiến cơ thể tôi tròn ủm như quả khinh khı́ cầu,
càng ngày càng phı̀nh to ra, khổng lồ luôn.

Cái sừng tê giác xı̉a ra từ chỗ mới ban nãy còn là mũi tôi - dài, cong và

đầy uy lư ̣c. Mô ̣t thứ vũ khı́ ban sơ, hoang dã. Chiếc sừng tê giác có thể
đâm lủng mô ̣t cách dễ dàng tấm áo giáp của các hiê ̣p sı̃.

Thế nhưng, bên trong cơ thể tê giác hung hãn ấy là mô ̣t trı́ óc bı̀nh lă ̣ng,

hiền từ. Về cơ bản, con tê giác chı̉ muốn ăn xong rồi đươ ̣c yên thân ở mô ̣t
mı̀nh, không bi ̣ quấy rầy. Nó cũng cảnh giác đấy nhưng chẳng sơ ̣ hãi hay
tức giâ ̣n gı̀ cả.

Thế càng hay. Bản thân tôi đã có quá đủ nỗi kinh sơ ̣ và giâ ̣n dữ rồi...
“Thưa Hoàng tử Jake, tôi đã sẵn sàng. S-ẵ-ẵ-n. S-à-à-ng,” Ax nghiêm

trang nói. Ảnh đã biến hı̀nh thành người, nhưng chưa thâ ̣t hoàn chı̉nh,
phòng trường hơ ̣p sau này dù gă ̣p la ̣i lão Chapman cũng không nhâ ̣n ra ảnh.