Không đươ ̣c để những suy nghı̃ ấy chiếm tro ̣n trı́ óc tôi tiếp nữa.
Tôi là thủ lı̃nh. Lẽ ra tôi nên có mô ̣t kế hoa ̣ch tốt hơn, chắc chắn hơn
mới phải.
Nếu tôi không thể tı̀m ra cách cứu chı́nh gia đı̀nh mı̀nh thı̀ làm sao các
thành viên của Animorph có thể tin câ ̣y tôi đươ ̣c cơ chứ?
Làm sao tôi có thể tin câ ̣y chı́nh bản thân mı̀nh?
Trı́ não tê liê ̣t, lẫn lô ̣n của tôi van vı̉ đòi ngủ nhưng không thể đươ ̣c.
Nhiều giờ liền cứ lừng lững trôi qua.
<Ê, Jake, bồ thức chưa vâ ̣y? Nếu chưa thı̀ dâ ̣y mau đi. Anh trai bồ đang
lẻn vô nhà qua cửa sau,> Tobias thông báo khi mă ̣t trời đã lên cao và
phòng tôi tràn ngâ ̣p nắng vàng rực rỡ.
Tôi không trả lời. Không thể nói cái gı̀.
Tôi nghe tiếng Tom đi rón rén qua phòng tôi, nghe tiếng ảnh mở cửa rồi
đóng cửa phòng ảnh la ̣i.
Tôi vo ̣t khỏi giường và ra mở toang cửa sổ.
Đã đến lúc thăm chừng lão Chapman.