CHƯƠNG 25
R
RẮẮẮCCC!
Âm thanh sắc la ̣nh rı́t lên trong đêm!
Ba tôi và Tom cùng sửng sốt nhı̀n lên khi cây cầu gỗ chao nghiêng và đổ
u ̣p xuống. Toàn bô ̣ cây cầu bi ̣ bẻ oă ̣t lên bởi mô ̣t lực rất ma ̣nh nào đó.
Cả ba tôi và Tom bi ̣ rơi tõm xuống nước.
“Hây!” Ba tôi la và chı̀m nghı̉m.
Ông cố nhoai lên, thở phı̀ phı̀, khoả nước cuống quı́t nhưng rồi la ̣i chı̀m
xuống.
Tôi ngừng la ̣i, chết trân trong bóng tối. Ba tôi bơi giỏi như cá mà. Ta ̣i
sao ba la ̣i ngoi lên mô ̣t chút rồi la ̣i tu ̣t xuống như thế chứ?
“Grừ,” ba tôi rên rẩm và nổi lên cách cây cầu bi ̣ tàn phá gần chu ̣c mét
và la ̣i biến mất... Cứ như ai đó lôi tuô ̣t ông xuống và kéo ông ra khỏi Tom.
Tom giâ ̣n tı́m người, quẫy đa ̣p và quay quắt dưới nước, cố không cứu
ba tôi, nhưng vẫn dõi ông trong tầm nhı̀n. Nỗi căm hâ ̣n dấy lên trong mắt
tôi.
Lông tôi dư ̣ng đứng cả lên.
Cái miê ̣ng vẫn còn là người vo ̣t ra tiếng gầm gừ.
Tôi la ̣i chồm lên trước.
“Gừm,” ba tôi la ̣i ngoi lên, cách xa cây cầu thêm mười mét nữa. Tom
vẫy vùng trong nước, cố sống cố chết đuổi theo ba.
Đô ̣t ngô ̣t, mô ̣t cái vây cá nhoi lên khỏi mă ̣t nước đằng sau Tom.
Cá mâ ̣p chăng? Cá mâ ̣p giữa mô ̣t cái hồ trên núi? Ồ, không, không phải
cá mâ ̣p, mà là cá heo.
Liền đó, cái vây chẻ nước và hı̀nh như húc thẳng vào lưng Tom.
“Hư ̣!” Tom cong người la ̣i, mắt trố lên nga ̣c nhiên và cuống cuồng ngu ̣p
mă ̣t hu ̣p lă ̣n dưới làn nước. Sau đó dường như anh ta không thể bơi đươ ̣c
nữa.
Cái vây lướt êm ru qua mă ̣t nước.
“Tom! Tom! Con có sao không?” Ba tôi la thất thanh, lo lắng cho câ ̣u
con trai quý báu. Ông đang lóp ngóp trở la ̣i qua bu ̣i râ ̣m đầy dây leo.
Tom nằm sấp, trôi lều bều bất đô ̣ng trên mă ̣t hồ.