Ba tôi sẽ chẳng ki ̣p bơi ra tới đó để cứu ảnh đâu.
Nhưng tôi thı̀ thı̀ có thể. Co ̣p có thể bơi rất nhanh và tôi sẽ cứu đươ ̣c
ảnh.
Nhưng tôi cứ đứng như trời trồng: Trı́ óc quay cuồng với ý nghı̃ nếu
Tom mà là Tom thı̀ ảnh sẽ đươ ̣c giải thoát. Nếu tên Yeerk chết thı̀ tôi đươ ̣c
thoả chı́ phu ̣c thù. Chúng tôi sẽ ma ̣nh hơn, an toàn hơn với cái chết của tên
Mươ ̣n xác tên Tom.
Chẳng biết phải làm gı̀ nữa.
<Jake! Hoàn hı̀nh ngay!> Mô ̣t gio ̣ng truyền ý nghı̃ ra lê ̣nh. <Bồ đang ở
giữa trời. Hoàn hı̀nh mau!>
Tôi ngoan ngoãn tuân lê ̣nh. Tự dưng lần này tôi la ̣i thấy vui mừng vı̀
phải nhâ ̣n lê ̣nh hơn là ra lê ̣nh. Tôi cảm thấy nhe ̣ nhõm vı̀ có người ra lê ̣nh
giùm tôi.
Bo ̣n ba ̣n đã lă ̣ng lẽ theo tôi tới căn chòi của ông Cố. Tu ̣i nó yểm trơ ̣ tôi
mă ̣c dù tôi không yêu cầu. Tu ̣i nó đã “tự tiê ̣n” quyết đi ̣nh mà không chờ đến
tôi...
Tôi bước về phı́a trước bằng những bàn chân nhe ̣ nhõm của người. Lớp
lông co ̣p đã ru ̣ng biến.
Tom sẽ chết đuối nếu tôi không cứu anh ta.
Cứu hắn có nghı̃a là ba vẫn có nguy cơ bi ̣ giết.
Cứu với! Tôi muốn thét lên.
Hãy chı̉ cho tôi biết tối phải làm gı̀.
Nước hồ lăn tăn. Dơ ̣n sóng. Thı̀nh lı̀nh, cơ thể bất đô ̣ng, bi ̣ thương của
Tom đang băng băng qua mă ̣t nước như mô ̣t ván trươ ̣t. Hắn bi ̣ đẩy le ̣ vào
bờ.
Tôi cha ̣y ra phı́a mé nước, phản ứng của tôi trong ánh trăng là của con
người.
Vừa thở hào hển, tôi kéo cơ thể Tom lên khoảng đất trống. Nước rỏ
ròng ròng từ gương mă ̣t im lı̀m của ảnh. Cẳng chân phải của Tom rơi phi ̣ch
xuống ve ̣o vo ̣.
“Cứu,” tôi hét toáng lên, chân nhảy loi choi.
Tom ho sù su ̣, u ̣a ra cả mấy thùng nước hồ tanh nồng.
“Đừng nhúc nhı́ch,” tôi lắp bắp, cố giữ Tom thâ ̣t yên. Có gı̀ đó không