Con nhỏ ấy có phần đó của tôi! Cái con chồn nhát cáy đó! Rachel Đỏng
Đảnh có phần não đó của tôi. Phần mà tôi cần phải có!
Tôi sẽ phải lấy la ̣i phần não đó! Tôi sẽ phải… Bằng cách nào?
Sao mà rối rắm quá hà. Tôi cảm thấy não mı̀nh như sắp nổ tung. Về đến
nhà, xô ma ̣nh nhỏ em kế da ̣t qua mô ̣t bên, tôi lao lên phòng mı̀nh ào ào như
vũ bão.
Cho đến tâ ̣n giờ tôi vẫn thấy ổn với vu ̣ phân thân này. Tôi muốn nói nó
giống như là ba ̣n phát hiê ̣n ra rằng trong ba ̣n, có cái u nho ̣t yếu đuối, yếu
đuối đến bê ̣nh hoa ̣n đang phát triển. Đó chı́nh là Rachel - Rachel Nhát
Cáy. Mô ̣t khối u tràn ngâ ̣p nỗi sơ ̣ hãi và do dự, và nó đã đươ ̣c tách hoàn
toàn khỏi tôi. Điều này thâ ̣t tuyê ̣t, thâ ̣t tuyê ̣t, TUYỆT! Đươ ̣c giải phóng
rồi, trời ơi! Tự do! A HA!
Chı̉ có điều… con nhỏ đó có phần não có thể lên kế hoa ̣ch. Tất cả nỗi
sơ ̣ hãi của con nhỏ nhát cáy ấy đã che phủ cái phần não đó.
Tôi cần lấy la ̣i nó. Tôi cần phải tı̀m ra cách lấy nó la ̣i và tất cả những gı̀
tôi có thể nghı̃ ra là: giết con nhỏ đó! Nhưng, không. Viê ̣c đó sẽ không có
tác du ̣ng. Hay có nhı̉?
Tôi giâ ̣n giữ đi la ̣i trong phòng, xé nát tấm ga trải giường và đá bay bất
cứ thứ gı̀ tôi có thể đá đươ ̣c.
Con nhỏ đó đâu rồi ta?
Tôi hất đầu qua trái, qua phải, rồi la ̣i qua trái. Hổng có đây. Ta ̣i sao la ̣i
không có nhı̉? Nửa kia của tôi đâu rồi, cái nửa mà có mô ̣t phần não của tôi
đâu rồi?
Không có ở đây.
Tôi thấy nỗi nghi ngờ kı́ch thı́ch adrenaline chảy vào trong ma ̣ch máu
của mı̀nh.
Không có ở đây. Đang bày mưu chống la ̣i tôi bằng chı́nh não của tôi!
Mắt tôi mờ đi vı̀ giâ ̣n. Nhưng rồi tôi la ̣i tâ ̣p trung đươ ̣c. Trên cuốn li ̣ch
để bàn, có mô ̣t dòng ghi chú mới đươ ̣c viết bằng mực tı́m.
Tôi nhảy đến ca ̣nh bàn.
"Go ̣i cho Ba." Sau đó, cách ra mô ̣t đoa ̣n, "Ba. Chuyến bay 545. Cổng
số 17."