Tôi la ̣i gần thân cây, lư ̣a thế đứng rồi dồn hết tro ̣ng lươ ̣ng lên hai cẳng
chân sau như chú Ax.
<Nào!> Chú Ax thét.
Tôi quăng đuôi về phı́a thân cây.
Phhâ ̣â ̣p!
<Ahhh! Ối! Ui! Chú Ax?!>
<Đươ ̣c đấy, Tobias. Lưỡi dao đuôi của cháu xuyên thủng thân cây rồi.
Kết quả không đươ ̣c như ý lắm…>
<Cháu cũng nghı̃ vâ ̣y.>
Tôi cố sức giâ ̣t và vă ̣n, nhưng vẫn chưa rút lưỡi dao đuôi ra đươ ̣c.
<Cháu chă ̣t với vâ ̣n tốc quá ấn tươ ̣ng,> chú Ax trầm trồ. <Kể ra cũng ấn
tươ ̣ng lắm đấy.>
<Vâng, rõ là tuyê ̣t vời. Mô ̣t chiến binh chă ̣t chém cái cây, song chẳng
rút nổi gươm ra nữa.>
Chú Ax túm lấy cánh tay tôi và phu ̣ kéo.
Vài giây sau, <Ááá!>
Chú Ax
lôi ma ̣nh đến nỗi khi cái đuôi lỏng ra tôi đâm sầm vào chú khiến cả hai
cùng ngã tùng bê.
<Ááááá!>
Hai chúng tôi cùng lăn cù nhây. Tám cẳng chổng lên trời.
<Lẽ ra chú phải để cháu làm quen với cơ thể Andalite của mı̀nh trước
đã rồi mới nghı̃ đến chuyê ̣n tâ ̣p vung đuôi. Chúng ta đi uống chút nước cho
khỏe la ̣i và thực hiê ̣n nghi thức buổi tối nào.>
Chúng tôi tản bô ̣ ra dòng suối gần đó. Chú Ax nhúng mô ̣t móng guốc
vào nước. Tôi cũng làm theo
. Tôi chờ xem mı̀nh sẽ phải làm gı̀ kế tiếp.
Ồ,
thâ ̣t sảng khoái,
con suối mát la ̣nh, róc rách chảy qua. Thâ ̣t tı̉nh táo, thâ ̣t
thỏa mãn.
<Quá đã luôn, chú Ax a ̣.>
Chờ chút. Gı̀ vâ ̣y ta? Tôi đang uống nước! Tôi nhı̀n móng guốc mı̀nh.
Nó vẫn bı̀nh thường. Nhưng cơn khát trong… trong cẳng tôi đang di ̣u dần
đi. Quả cũng thấy hơi ớn ớn.
Mảng màu sắc cuối cùng đã biến mất khỏi bầu trời, tựa như đươ ̣c hấp
thu ̣ bởi mô ̣t thứ thuốc nhuô ̣m huyền bı́ của đêm.