truyền ý nghı̃.
“Ồ, có thế chứ,
nó nói rồi kı̀a,
” Taylor khoái chı́ vỗ tay bồm bô ̣p.
Tôi biết đã đến lúc mı̀nh cần phải “hoàn hı̀nh” thành Andalite. Đóng vai
của mı̀nh. Làm cho vu ̣ viê ̣c hoàn toàn như thâ ̣t. Không có lý do nào mà tôi
la ̣i cứ ở mãi trong lốt hı̀nh biến.
Tôi tâ ̣p trung tâm trı́ vào giây phút ha ̣nh phúc mới xảy ra cách đây vài
giờ. Tôi hı̀nh dung ra chú Ax, và trở thành chú ấy.
Lần này cái đuôi tòe ra trước. Tôi cảm thấy nó thòi ra, lớn dần, dày và
cong vòng với lưỡi dao đuôi ở đầu mút. Trông tôi ra sao nhı̉?? Ồ, mô ̣t chú
diều hâu mang cái đuôi Andalite màu xanh!
Gã Hork-Bajir gần đấy giâ ̣t nảy mı̀nh, toan tóm lấy tôi. Taylor ra hiê ̣u
cho chúng im, huơ cánh tay giả lên, chı̉ thẳng vào tôi.
Từ lòng bàn tay mu ̣ phát ra tiếng rı́t, càng ngày càng gắt hơn. Cho đến
khi…
Shooopooof!
Mô ̣t chùm chất gây mù màu trắng từ tay mu ̣ phun ra.
<Ahhh!> Tôi hét. Đau thốc thốn như thể bi ̣ lô ̣t da vâ ̣y.
<Ohhh!> Rachel cũng cảm thấy cơn đau.
Lão Chapman và tên Hork-Bajir nhảy lùi tránh ra. Nhưng đã quá trễ.
Gã Hork-Bajir vô ̣i đưa tay lên chu ̣p mắt. Lão Chapman rúm quắp la ̣i như
thể bi ̣ cả đàn kiến bò lên người.
“Cái…” lão gào lên rồi chơ ̣t im bă ̣t.
Taylor vẫn cười cơ ̣t như chẳng có gı̀ ghê gớm xảy ra.
Rồi, từ từ … khi cơn đau qua đi, tôi… chẳng cảm thấy gı̀ cả. Không
cảm xúc! Trı́ óc tôi cuống quýt truyền lê ̣nh, nhưng cơ thể tôi chẳng đáp la ̣i,
bèn ngã oa ̣ch trở la ̣i sàn như cu ̣c đá. Không thể cu ̣ cựa đươ ̣c. Tê cứng
trong nùi biến hı̀nh dở dang.
<Có chuyê ̣n gı̀ vâ ̣y?> Rachel hỏi. <Mı̀nh không thể cảm thấy chân mı̀nh
nữa. Cả cánh cũng vâ ̣y, chẳng thể nhúc nhı́ch đươ ̣c.>
<Mu ̣ Phó-Visser bắn tu ̣i mı̀nh bằng súng khı́ hay gı̀ gı̀ đó. Cả lão
Chapman và nửa tá Hork-Bajir cũng bi ̣ văng trúng. Bo ̣n chúng đang hè
nhau gã gu ̣c xuống sàn theo hiê ̣u ứng đô-mi-nô…>