khổ. Lâ ̣p chiến công. Danh dư ̣. Những khái niê ̣m tôi không thể hiểu - nhưng
tôi có thể thực hiê ̣n đươ ̣c. Tất cả
những phẩm chất mà tôi có thể có đươ ̣c.
Mo ̣i thứ chung quanh tôi càng lúc càng trở nên tối tăm, rồi chı̉ còn mô ̣t
chấm sáng. Tôi cảm thấy cơ thể mı̀nh rúm ró la ̣i và tôi biết mı̀nh đang chết.
Điểm sáng le lói ấy là cuô ̣c sống.
“Tao sẽ buô ̣c thằng Andalite rác rưởi này phải nói!” Mu ̣ Phó-Visser cất
gio ̣ng đe do ̣a, văng vẳng đâu đó trong đầu tôi.
Hãy nắm chắc điểm sáng ấy.
Ngay khi chấm sáng đi ̣nh vu ̣t tắt, tôi cảm thấy thiết bi ̣ tra tấn nhoáng lên
rồi ngừng la ̣i. Chấm sáng bùng lên dần, sáng hơn, rô ̣ng hơn - cho tới khi tôi
không còn nhı̀n thấy bóng tối trong lồng kı́nh nữa. Tôi đã bi ̣ ép be ̣p xuống
sàn, bi ̣ đánh ba ̣i, nhưng vẫn còn sống.
Cuối cùng, gio ̣ng nói châ ̣p chờn của Hoàng tử Elfangor vẳng la ̣i:
<Để đươ ̣c tôn kı́nh suốt đời, con cần phải dũng cảm chi ̣u đựng nỗi
đau.>