<Bà không biết chúng ở đâu!> Cassie lên án.
<Vớ vẩn!>
<Ô trời ơi! Cháu cảm thấy mà. Cháu chắc chắn là bà không thành thâ ̣t.>
<Ta biết nơi ta đi ̣nh cất giấu chúng. Ta biết nơi đó.>
<Bà cần phải nói với Jake.>
<Không!>
Cassie đi ̣nh mở miê ̣ng ra. “Ja… ờm… Ja…”
<Để ta nói!>
Ta bi ̣ sốc bởi chı́nh cách cư xử của mı̀nh. Ta không cố ý ngăn chă ̣n
Cassie, không muốn tranh giành quyền kiểm soát với cô bé. Tuy nhiên, ta
đã không có thời gian để suy nghı̃ về tất cả những chuyê ̣n này.
Mo ̣i ánh mắt đều đổ dồn về phı́a ta. Tất cả, trừ người Arn đang lúi húi
bâ ̣n bi ̣u ở đâu đó.
<Đừng bao giờ lă ̣p la ̣i điều đó nữa, bà Aldrea,> Cassie răn đe.
<Ta…>
<Bà làm ơn đừng cố đánh ba ̣i cháu để nắm quyền kiểm soát,> Cassie
nói và liền đó, cô bé mở miê ̣ng của bo ̣n ta - của cô ấy - ra và la ầm lên.
“Bà ấy không biết nơi cất giấu vũ khı́ mà chı̉ nhớ mang máng thôi.”
Người Andalite không phải là mô ̣t loài hay biểu lô ̣ cảm xúc trên khuôn
mă ̣t. Nhưng ta đươ ̣c sinh ra đã là mô ̣t người Andalite. Ta thấy nét chiến
thắng ánh lên trong mắt Aximili - ra điều hắn đã đánh giá đúng về ta.
Biểu lô ̣ cảm xúc bằng khuôn mă ̣t như của con Người vẫn còn la ̣ lẫm với
ta. Mă ̣t Jake chẳng phô bày điều gı̀, có vẻ như cố che giấu cảm xúc.
“Lẽ ra chúng ta nên nghı̃ tới điều đó trước khi khởi hành,” câ ̣u ta nói lấp
lửng.
<Vui lòng cho ta sử du ̣ng cái miê ̣ng của mi nhé?> Ta hỏi Cassie.
<Đươ ̣c.>
“Ta rất tư ̣ tin mı̀nh sẽ tı̀m ra những vũ khı́ đó. Ta biết nơi có lẽ ta đã cất
giấu hoă ̣c dư ̣ đi ̣nh giấu.”
“Tuyê ̣t cú mèo,” Marco rú lên. “Nhưng sự khác biê ̣t lớn giữa hai từ
‘chắc chắn’ và ‘có lẽ’ là chúng ta bi ̣ giết.”
“Sẽ không ai phải nguy hiểm cả. Ta biết nơi đó. Ta biết cái cây đó.”