tı́m, rồi càng về cuối càng loang lơ ̣t từ từ đi.
Ta đã đươ ̣c nhı̀n hành tinh Hork-Bajir bằng con mắt Hork-Bajir. Đúng
là ta đã về nhà. Ta la ̣i là ta - không phải là mô ̣t cô gái loài Người nào đó.
Ta là Hork-Bajir.
Những người khác cũng đã hoàn thành quy trı̀nh biến hı̀nh. Ta đã trở về
với dân tô ̣c mı̀nh. Ảo tưởng chăng? Nhưng suốt cuô ̣c đời mı̀nh, kể cả giây
phút này, không có cái gı̀ là không ảo tưởng cả.
<Mời bà dẫn đường, Aldrea,> Jake hô, rõ ràng là câ ̣u ta thı́ch dùng
gio ̣ng truyền hơn là châ ̣t vâ ̣t với cách đánh vần bâ ̣p bõm của Hork-Bajir.
<Cassie, ta muốn… bây giờ tốt nhất hãy để ta kiểm soát cơ thể này.>
<Đươ ̣c.>
Ta chı̉ lên, theo hướng ra khỏi thung lũng. “Tới rừng cây.”
Tất cả cha ̣y lên những bâ ̣c thang he ̣p. Hork-Bajir không hề sơ ̣ đô ̣ cao.
Lên cầu thang, băng qua vùng cằn cỗi, cảm thấy triền dốc càng dốc hơn.
Lên! Xuyên qua bức màn chắn. Cái đầu ta lú lên khỏi màn sương và thấy
cái cây đầu tiên.
Hùng vı̃ làm sao! Đó là mô ̣t bức tường cong - cây Stoola khổng lồ.
Những trái tim ta bồi hồi. Ta-Cassie cha ̣y ùa tới nó. Andalite, những con
Người - trong hı̀nh hài Hork-Bajir - cùng rồ lên cha ̣y. Tới nơi, tất cả đu
lên, cắm những lưỡi gươm vào vỏ cây mềm.
Ta leo. Kinh nghiê ̣m này thâ ̣t la ̣ lùng đối với anh chàng Andalite (như
hồi xa xưa đã rất la ̣ đối với ta.)
Thâ ̣t nga ̣c nhiên, con Người tên Cassie vừa lo sơ ̣ đô ̣ cao vừa thoải mái
cùng ta cha ̣y thoăn thoắt về phı́a những cành thấp nhất, cách thân cây hai ba
chu ̣c mét hoă ̣c hơn. Ồ, giờ thı̀ ta nhớ ra rồi, loài Người vốn có những cánh
tay quay đươ ̣c ba trăm sáu mươi đô ̣, những cánh tay quay đươ ̣c ba trăm sáu
mươi đô ̣, những bàn tay ma ̣nh mẽ với ngón cái chı̃a ra tách biê ̣t, và đôi bàn
chân mang vết tı́ch của những ngón tay…
<Loài Người các ba ̣n là mô ̣t loài leo trèo à?> Ta hỏi Cassie.
<Đúng. Tổ tiên của chúng tôi đã sống ở trên cây.>
<Ta cảm thấy cháu bı̀nh tı̃nh hơn người Andalite khi lần đầu trèo cây ở
đây.>