<Vâng. Miễn là chúng ta đừng ngã.>
<Hork-Bajir không ngã khỏi cây đâu.>
Lên, lên nữa. Những ngón chân và lưỡi gươm cắm vào vỏ cây và cha ̣y
thẳng lên Me ̣ Bầu Trời.
<Chà, cây gı̀ mà cao dễ sơ ̣,> Marco trầm trồ. <Cái cây này có thể đem
đóng đồ đa ̣c cho cả nước Mỹ đấy.>
<Ta ̣i sao chúng ta cứ phải leo hoài vâ ̣y?> Rachel lóng nhóng hỏi. <Vâ ̣y
chứ que ̣o qua hướng khác, không chı̉ lên thẳng có đươ ̣c không?>
<Cách thức di chuyển ở đây là như vâ ̣y,> ta giảng giải. <Đi lên để sang
phải hay qua trái.>
<Tôi cũng đã nói với các ba ̣n mı̀nh như thế từ lâu rồi,> Tobias góp
chuyê ̣n. <Đô ̣ cao là tất cả mà.>
<Bồ có thấy gı̀ không, Tobias?> Jake hỏi.
<Mı̀nh chẳng thấy mô ̣t người Hork-Bajir hay bất cứ cái gı̀ khác, ngoa ̣i
trừ mô ̣t vâ ̣t gı̀ đó nhỏ nhỏ, nhăn nheo nhı̀n hơi giống con khı̉.>
<Con Chadoo đấy,> ta bảo.
<C
on gı̀ cũng đươ ̣c
. Ngoài nó ra mı̀nh chı̉ thấy toàn cây là cây thôi. Cây
to lớn thâ ̣t sự. Chúng cứ đâm thẳng vào mă ̣t mı̀nh. Bay len lỏi giữa những
cái cây to lớn này chẳng có gı̀ phiền, nhưng mı̀nh vốn quen bay giữa không
trung lồng lô ̣ng rồi…>
Bo ̣n ta đã lên tới mô ̣t cành dài, cha ̣y ngang tuốt về phı́a Nam. Tới tâ ̣n
cuối thung lũng, nơi Dak và ta đã sống - đã sống và đã sinh ra Seerow.
Nếu ta có cất giấu vũ khı́ thı̀ chắc chắn ta phải cất ở đó. Và đó là nhà
của ta. Cách đây mô ̣t tuần, trong tâm trı́ ta nó là nhà.
Ta cần phải thấy nó.