Đuôi và mũi tàu đã mất phăng. Phần cấu trúc chı́nh vẫn còn nguyên. Trông
nó tựa như mô ̣t tòa văn phòng có lối kiến trúc
theo trường phái Baroque
[8]
ở châu Âu thế kỷ XVII-XVIII đâ ̣u chơi vơi trên mỏm vách đá.
Có mô ̣t hı̀nh chữ thâ ̣p sơn màu đỏ trên ma ̣n tàu.
“Đây là tàu bê ̣nh viê ̣n,” Cassie nhâ ̣n đi ̣nh.
“Đúng vâ ̣y,” Naca đồng ý, gâ ̣t đầu như thể mãn nguyê ̣n lắm. “Ta muốn
chı̉ cho các ngươi cơ sở y khoa của tu ̣i ta.”
Tu ̣i tôi đang đi trên con đường đắp cao hướng ra dòng sông. Lối đi he ̣p
tı́ này vốn là lối đi he ̣p bằng thép của mô ̣t con tàu nào đó.
Không thấy có đô ̣ng tı̃nh hay dấu hiê ̣u gı̀, nhưng tôi chắc mẩm bo ̣n lı́nh
gác đang dõi theo từng bước chân tu ̣i tôi, chúng âm thầm di chuyển la ̣i gần
- những ngón tay đă ̣t sẵn lên cò súng, những bàn tay nắm chă ̣t cán gươm.
“Khỏi cần,” tôi ga ̣t phắt. “Tôi chắc chắn nó là mô ̣t bê ̣nh viê ̣n rất lớn.”
“Nhưng đó là tài sản khoa ho ̣c lớn lao của dân ta,” Naca khăng khăng.
“Nữ hoàng Soco sẽ bi ̣ xúc pha ̣m nếu như…”
“Tôi không thı́ch bê ̣nh viê ̣n,” tôi ương nga ̣nh đáp.
Y như rằng: quân lı́nh Nartec đang tiến tới gần, nhưng chúng chı̉
có thể
đi thành hàng
hai người
mô ̣t
trên đường đắp
he ̣p tı́
. Ax hơi lùi la ̣i để quan
sát đằng sau. Ảnh sẽ thanh toán hai tên lı́nh trước khi chúng nghı̃ đến
chuyê ̣n bóp cò.
Tôi lắc đầu với cảm giác khá an toàn. “Tôi không nghı̃ vâ ̣y đâu, ông
Naca.”
Điều xảy ra tiếp theo nhanh đến nỗi tôi không có thời gian mà nghı̃ hay
hối hâ ̣n nữa.
Loài lưỡng cư, Jake. Loài lưỡng cư.
Thoắt cái bo ̣n người Nartec đang núp phóng ra khỏi nước, từ cả hai bên
con đường đắp.