Những bước chân Nartec hối hả nê ̣n trên boong tàu phı́a trên tu ̣i tôi.
<Ax!>
<Đã có tiến triển, nhưng chưa đủ để phóng lên đâu!>
Tu ̣i tôi không thể để thua trâ ̣n chiến này! Không thể để lũ Nartec sử
du ̣ng tàu Đao Phủ Biển. Không thể để con tàu sống sót.
Và cần phải trở lên mă ̣t nước!
Tôi đánh, cào, chồm, ra ̣ch. Nhưng tôi vẫn liên tu ̣c lùi về phı́a buồng lái,
nơi Ax đang cuống quýt làm viê ̣c. Vài giây nữa thôi, tu ̣i tôi buô ̣c lòng phải
lôi ảnh vào trâ ̣n chiến. Và rồi…
Tu ̣i tôi bi ̣ dồn vào góc. Bo ̣n chúng đông nhung nhúc, cố vắt kiê ̣t sức đối
phương.
Máu chảy lòng ròng từ những vết đa ̣n trên lưng và đùi tôi. Vết lao móc
trên vai Rachel toác ra trông thâ ̣t thương tâm. Cassie thở hồng hô ̣c, hông
phâ ̣p phồng, bàn tay trái đã văng mất. Bô ̣ ngực khı̉ đô ̣t lông lá của Marco
lòi ra mô ̣t thanh đao. Thâ ̣m chı́ cả Tobias cũng lă ̣c lè vı̀ luôn cố lấy đô ̣ cao
trong không gian châ ̣t he ̣p của mái trần thấp tè để bổ xuống.
Hoă ̣c phải lă ̣n
xuống nước, móng vuốt vươn ra, cào vào mă ̣t từng tên Nartec mô ̣t.
Cần phải có mô ̣t cái gı̀ đó…
PPHỤUTT!