mô ̣t nỗ lư ̣c nào nhằm ngăn chă ̣n quá trı̀nh biến hı̀nh của Ax. Hổng có bất cứ
mô ̣t hành đô ̣ng nào ngăn không cho Tobias lao xuống chu ̣p lấy và giữ chă ̣t
Marco trong lòng những móng vuốt của câ ̣u ấy.
Quá khiếp hãi vı̀ sơ ̣ cơn thi ̣nh nô ̣ của Visser Ba, bo ̣n chúng cũng hổng
dám chuyển hướng sự chú ý của mı̀nh vào chú gấu trắng dưới vũng Yeerk.
Nhưng tên Visser thı̀ vẫn đang quan sát và ghi nhâ ̣n mo ̣i sự viê ̣c.
<Hỡi tên Thanh tra kia!> hắn la lớn. <Hãy nhı̀n kı̀a! Đám thảo khấu
Andalite đang tẩu thoát kı̀a! Mi phải đuổi theo bo ̣n chúng chứ!>
<Ta… ta… không… thể… cử… đô ̣ng…> tên Thanh tra thều thào, ngấp
ngứ trả lời.
<Đúng rồi, và rất, rất nhanh thôi, mi sẽ không thể thở đươ ̣c nữa,>
Visser kết luâ ̣n mô ̣t điều hết sức hiển nhiên. <Ta nhất đi ̣nh sẽ chuyển lời
chào vı̃nh biê ̣t của mi tới Hô ̣i đồng, ngài Thanh tra thân mến.>
Bõm!
Cassie!
Mô ̣t chú chim hải âu trồi lên và nâng mı̀nh khỏi mă ̣t vũng Yeerk đă ̣c
quánh, xám xi ̣t!
<Nào, đi thôi!> tôi hét, gio ̣ng đã nhuốm màu sững sờ với cảm giác
chiến thắng, bất luâ ̣n nó kỳ quái đến đô ̣ nào, bất luâ ̣n cái cách giành đươ ̣c
chiến thắng của tu ̣i tôi la ̣ lùng đến mức nào. Tu ̣i tôi – tất cả tu ̣i tôi – đang
trên đường về nhà.
Cảm giác hân hoan tràn ngâ ̣p, hổng chấm dứt. Hổng bao giờ. Cuô ̣c sống
thư ̣c tế vô cùng phức ta ̣p. Nó mang la ̣i cho chúng ta những cảm xúc đơn
giản, đáng yêu.