Thằng bé nhún vai. “Da ̣.” Rồi nó ngẩng đầu lên nhı̀n tôi hỏi. “Ta ̣i sao
chứ?”
Ráng gă ̣ng mı̉m cười, tôi đứng dâ ̣y. “Chı̉ là, chi ̣ nghı̃,” tôi nói. “Đến giờ
chi ̣ phải đi rồi.”
Tôi cha ̣y thâ ̣t nhanh ra khỏi ngôi nhà đó, cha ̣y thẳng tới nhà Jake, chờ ở
cuối đường.
“Anh đã về.”
Jake nhướn mày. “Em để ý thấy sao? Năng lực quan sát của em thâ ̣t là
tuyê ̣t vời đấy, Rachel.”
Tôi nhăn nhó và hai anh em tôi quay đầu hướng về phı́a nhà người hàng
xóm của tu ̣i tôi.
“Anh nghe gı̀ hôn?” Tôi hỏi, rất sơ ̣ phải nghe câu trả lời.
Jake mı̉m cười. “Anh về nhà đêm hôm qua. Ba anh bâ ̣t đài nghe bản tin
muô ̣n. Người ta nói về những con thú hoang “sổng chuồng” quâ ̣y tưng đài
truyền hı̀nh và mô ̣t loa ̣t những nơi khác nữa. Mô ̣t chiếc máy bay tư nhân
làm mô ̣t cú bổ nhào từ tuốt trên cao xuống. Tất cả những sự kiê ̣n ấy nghe
như có liên quan đến vài người mà anh quen biết.”
“Đó là mô ̣t ngày nhiều sự kiê ̣n.”
“Anh nghı̃ tốt hơn là nên go ̣i cho Cassie. Nhỏ kể anh nghe mô ̣t ı́t. Anh
nói chuyê ̣n với Marco, nó kể anh nghe thêm ı́t nữa. Cả hai đứa đó đều nói
rằng có lẽ em muốn tự mı̀nh nói cho anh nghe vài chuyê ̣n khác.”
“Em hổng muốn kể anh nghe bất cứ điều gı̀ cả,” tôi thú thực. “Nhưng em
nghı̃ em phải kể thôi. Em đã xử lý tı̀nh huống cực kỳ tồi tê ̣. Mô ̣t khoảng
thời gian kinh hoàng.”
Jake lă ̣ng lẽ bước bên ca ̣nh tôi mô ̣t lúc, rồi hỏi. “Khi em khởi sự, có
bao nhiêu thành viên Hô ̣i Animorphs?”
“Sáu.”
“Thế còn bây giờ?”
“Vẫn là sáu. Ôi, đúng rồi, em hổng khiến ai bi ̣ giết chết cả.”
“Ừ, đó là điều tiên quyết phải làm, em biết đấy: Không để ai bi ̣ giết
chết. Nếu như có mô ̣t điều khiến em cảm thấy dễ chi ̣u hơn, thı̀ đó là: những
người khác cho rằng em đã làm khá tốt mo ̣i viê ̣c.”