CHƯƠNG 16
H
oảng loa ̣n. Kinh hoàng. Tôi rơi như chưa bao giờ đươ ̣c rơi. Không
kiểm soát đươ ̣c cái gı̀ nữa.
Bản năng bò tót trong tôi nổi lên điên cuồng. Tôi rống ầm ı̃, cẳng chân
quơ quào cố tı̀m thứ gı̀ đó để bám vào. Tim đâ ̣p thı̀nh thi ̣ch vào lồng ngực,
cơn kinh sơ ̣ như làm máu đông la ̣i.
Tôi lao qua hàng lớp lớp bu ̣i râ ̣m. Rơi… Mă ̣t đá dâng lên hứng lấy tôi,
ma ̣nh và thô ba ̣o…
Rầm! Rắc!
Tôi chẳng thể thở nổi nữa, cũng chẳng thể nhúc nhı́ch. Cơn đau nhừ tử
khắp người, như xé banh tôi ra.
Rầm! Rắc!
Mă ̣t đất rung chuyển lần nữa khi con bò tót đáp xuống bên ca ̣nh tôi.
Lờ đờ mở mắt, tôi cố nhı̀n qua màn sương đau đớn, thấy con bò tót thâ ̣t
ngóc đầu lên và nhı̀n mı̀nh.
Nó than khóc bi ai và ráng sức đứng lên, nhưng không thể. Mô ̣t că ̣p
chân của nó đã oă ̣t gãy, xương lòi cả ra qua đống da thi ̣t bò tót bầy nhầy.
Nó đau oằn oa ̣i nhưng không chết.
Chưa chết thı̀ đúng hơn.
Tôi cũng chảy máu chan hòa vı̀ cành cây đâm thủng bu ̣ng trong khi rơi.
Coi chừng nhiễm trùng, tôi u uẩn nghı̃. Ai đó cần phải rửa những vết
thương thật sạch sẽ nếu không thı̀…
Không. Chẳng ai ở đây mà rửa vết thương cho tôi cả. Chẳng ai cứu tôi
đâu. Thế giới bỗng châ ̣t he ̣p đi rồi la ̣i nở rô ̣ng ra. Tôi teo la ̣i, mu ̣ người
luôn.
Máu pho ̣t ra từ ngực sau mỗi nhi ̣p tim. Chắc chắn tôi sẽ chết trước con
bò tót mất thôi. Nó la ̣i rống lên ai oán. Đám cẳng chân gãy của nó bê bết
đất cát.
Chı̉ còn la ̣i mô ̣t cách duy nhất có thể cứu chúng tôi…
<Nhı̀n tao này!> tôi nói với con bò.
Đầu nó giâ ̣t lên, đôi mắt nó ghim chă ̣t vào tôi.
Tôi bắt đầu hoàn hı̀nh, mới đầu thâ ̣t châ ̣m sau tăng dần lên. Những dẻ
xương nát ru ̣c ri ̣ch đi ̣nh hı̀nh la ̣i.