chưa tới ba mét, <thı̀ ông sẽ không làm tổn ha ̣i đến con Người này. Bây giờ
anh ấy đã thuô ̣c về phe chúng ta - mô ̣t chiến binh chống la ̣i Yeerk. Ha ̣ gu ̣c
anh ấy ông sẽ là kẻ phản bô ̣i.>
Gafinilan quăng mắt cuống ra nhı̀n Ax. Mắt chı́nh của ông vẫn chı̃a vào
tôi, vẻ chán chường.
<Mi dám thách ta ư, lı́nh nhỏ?> Ông ta mê ̣t mỏi hỏi.
<Tôi dám đấy,> Ax khẳng khái. <Những người trong hô ̣i đều biết chúng
tôi đang ở đây. Chı́nh hoàng tử của tôi đã phái chúng tôi tới đây nói chuyê ̣n
với ông.>
Gafinilan không phản ứng la ̣i ngay lâ ̣p tức mà đứng như trời trồng, cứ
như đang ước lường từng đứa tu ̣i tôi. Nét mă ̣t ông ta thâ ̣t khó đoán.
<Ta cảnh cáo mi, hãy đứng đó không đươ ̣c đến gần,> cuối cùng ông lên
tiếng. <Hoàng tử của mi đã lăng nhu ̣c ta khi phớt lờ mê ̣nh lê ̣nh của ta và
phái đến những đứa trẻ loài người.> Từ tốn nhưng mang vẻ bỡn cơ ̣t, ông
rút lưỡi dao đuôi ra khỏi cổ tôi. <Nhưng ta muốn nói chuyê ̣n với ông ấy,
bằng không ta sẽ chẳng nói chuyê ̣n với bất cứ ai.>
Tôi lùi la ̣i. Cảm thấy da cổ mı̀nh tê tê nhồn nhô ̣t. “Vâ ̣y thı̀ tôi nghı̃ cuô ̣c
đấu khẩu đến đây là chấm dứt.”
Tôi bước xa khỏi Gafinilan và tiến mô ̣t bước về phı́a Ax.
<Không đâu!> Ông Bư ̣ cất tiếng.
Chầm châ ̣m tôi quay đầu la ̣i, nhı̀n vào Người Andalite Bự.
Trong thoáng chốc, tôi nghı̃ mı̀nh bắt gă ̣p nét run run trên gương mă ̣t to
tướng của ông. Mô ̣t cái rùng mı̀nh nhe ̣, hoă ̣c là tôi chı̉ tưởng tươ ̣ng ra.
<Không,> ông ta lâ ̣p la ̣i, gio ̣ng truyền trầm và bı̀nh thản hơn. <Xin vui
lòng đi vào trong này…>
<Marco? Ax? Tu ̣i mı̀nh đã ở đây. Cả ở phı́a trước lẫn phı́a sau ngôi
nhà.>
Jake đó. Hết xảy.
“Rồi,” tôi nói với Gafinilan. “Chúng ta hãy nói chuyê ̣n đi.”
Gafinilan dẫn tôi và Ax qua mô ̣t cánh cửa bên hông lối vào đường hầm
của nhà kı́nh. Từ đó chúng tôi đi vào ngôi nhà chı́nh qua cửa sau - chắc
hẳn là có gắn màn hı̀nh - và bước vào nhà bếp li ̣ch duyê ̣t, theo đúng kiểu