này.
Thứ duy nhất không ăn rơ với căn nhà hoàn hảo này là mấy bức tranh
nghê ̣ thuâ ̣t. Rõ ràng là mua từ quán tranh của anh ho ̣a sı̃ nghèo rớt mùng tơi
nào đó dựng bên lề xa lô ̣. Tức là tranh vẽ trên vải nhung đen, đươ ̣c bán
trên mô ̣t chiếc xe Callilac cũ. Có bức phong cảnh biển và cả bức anh hề
với đôi mắt buồn so.
Trước khi tôi hỏi xem bức Elvis đang khóc treo ở đâu thı̀ Gafinilan dẫn
tu ̣i tôi trở la ̣i nhà bếp. Trên bức tường đối diê ̣n cửa có mô ̣t bàn phı́m. Nó
bi ̣ đôi vai chành bành của Gafinilan che mất khi ông lúi húi bấm mâ ̣t mã.
Mô ̣t cánh cửa ngầm bên trái bàn phı́m mở ra.
<Xin mời vào. Đây là tư phòng của chúng tôi.>
Bằng gio ̣ng truyền riêng cho tôi nghe, Ax báo cho Jake biết rằng tu ̣i tôi
đang bước vào căn phòng bı́ mâ ̣t; rằng Jake và tu ̣i ba ̣n phải sẵn sàng xông
vào tiếp ứng khi nghe bo ̣n tôi kêu cứu.
Ax bước lên trước, tôi huýt gió. Đó là mô ̣t lòng máng tı́ hon kiểu
Andalite.
<Mertil và tôi thâ ̣t may mắn vı̀ đã thu lươ ̣m la ̣i đươ ̣c nhiều thứ còn sót
sau vu ̣ rớt phi cơ,> Gafinilan giải thı́ch. <Quan tro ̣ng nhất là nguồn cung
cấp năng lươ ̣ng và máy phát trường lực. Cái sau rất quan tro ̣ng và cần thiết
cho sư ̣ sống còn của chúng tôi.>
Tôi cười khô khốc. “Ông khỏi cần nói tôi cũng biết.”
Tra ̣m máy tı́nh! Có gần mô ̣t chu ̣c máy tı́nh. Mỗi màn hı̀nh cha ̣y mô ̣t
chương trı̀nh khác nhau, nhı̀n sơ qua chẳng có máy nào quen thuô ̣c với mô ̣t
tay hacker như tôi cả.
Có cả năm sáu màn hı̀nh ti vi lớn. Mỗi cái đang chiếu mô ̣t chương trı̀nh
truyền hı̀nh khác nhau. Tất cả đều là của đài CNN – từ các bô ̣ phim
Hollywood tới những chương trı̀nh thời sự trực tiếp.
Sàn nhà phủ đầy cỏ êm mươ ̣t. Không có ghế, nhưng có mô ̣t cái bàn cao,
dài, trên đó để rất nhiều loa ̣i vũ khı́ cầm tay.
Bức tường sơn tèm lem đủ màu sắc. Trần nhà màu xanh da trời. Hı̀nh
như không còn phòng nào khác ngoài căn phòng rô ̣ng rãi này. Hoă ̣c có thể
có mà chı̀m ngầm trong tường. Không chừng còn có những bản điều khiển