cha ̣y do ̣c từ mũi đến đuôi mỗi con tàu. Chúng làm cho cả bến tàu và các
hành khách ngâ ̣p trong mô ̣t thứ ánh sáng chớp tắt đầy tai ho ̣a. Tôi bước
chân vào bên trong mô ̣t thứ nom giống như mô ̣t chiến đấu cơ Con Rê ̣p đã
bi ̣ gỡ bỏ toàn bô ̣ vũ khı́ và cầu trực chiến, chı̉ còn đô ̣c la ̣i mô ̣t cái thân tàu
hı̀nh tổ kén với các ô cửa sổ và ghế ngồi - mô ̣t toa tàu điê ̣n ngầm công nghê ̣
cao lềnh bềnh.
Vừa ngồi xuống mô ̣t cái ghế, mô ̣t sơ ̣i dây an toàn ngay lâ ̣p tức bâ ̣t ra ôm
ngang ngư ̣c tôi. Thêm mô ̣t sơ ̣i nữa quấn chă ̣t hai chân tôi. Trước khi tôi
cảm thấy đau thı̀…
Xi ̣ch-xi ̣ch-xi ̣ch.
Con tàu di chuyển nhờ đê ̣m không khı́ không người lái này khởi đô ̣ng
đô ̣ng cơ. Mô ̣t gio ̣ng máy tı́nh trầm trầm vang dô ̣i, “Tàu tốc hành tới trung
tâm thành phố.” Các cửa ra vào lách cách đóng và…
Vùùùùu ̣u ̣u ̣u ̣t!
Di chuyển tới tru ̣c lăn trên không! Lô ̣n ngươ ̣c! Bao tử tôi lô ̣n la ̣o.
Những tòa nhà cao tầng xám xi ̣t vu ̣t qua. Qua cửa sổ, tôi thấy mô ̣t con tàu
khác sươ ̣t qua mô ̣t vê ̣t dài.
“Chào,” tiếng mô ̣t anh chàng nào đó cắt ngang tiếng vo vo của đô ̣ng cơ.
Chúng tôi nghiêng phải. Lâ ̣t sấp đô ̣t ngô ̣t 180 đô ̣. Là là, thẳng đứng, rồi
vút lên bay song song với với những con đường chằng chi ̣t phı́a dưới.
“Chào, Essak-241275!” Mô ̣t gio ̣ng thân thiê ̣n vang lên. Tôi cảm thấy có
mô ̣t bàn tay đă ̣t lên vai tôi. Tôi ngần ngừ, nhưng cũng quay qua.
Mô ̣t anh chàng trong bô ̣ áo liền quần màu xanh lá, ngồi bên trái tôi,
đang nhı̀n tôi chăm chú bằng că ̣p mắt xanh la ̣nh lùng. Áo Xanh đang nói
chuyê ̣n với tôi!
Tim tôi đâ ̣p thı̀nh thı̀nh, đầu tôi cũng bắt đầu bưng bưng.
“Khi nào thı̀ phóng thế?” Anh ta nói.
Tôi ngây người nhı̀n chằm chằm ngươ ̣c la ̣i anh ta, không thể nói năng gı̀
vı̀ chúng tôi đang đua xuống dốc, vươ ̣t qua nhiều chướng nga ̣i vâ ̣t giữa các
tòa nhà cao tầng.
Phóng ư? Phóng cái gı̀ ta?
Hai càng cản không khı́ của con tàu giương lên ta ̣o nên tiếng gầm rú