Chương 9
Lẩn vào màn hơi nước. Đường tàu điê ̣n ngầm. Cha ̣y!
Tôi cha ̣y tới lối vào đường tàu điê ̣n ngầm và nhảy xuống 3 bâ ̣c mô ̣t.
Rầm! Tôi xông ào qua cánh cổng rı̉ sét.
“Ặc!” Mô ̣t mùi hôi khủng khiếp. Mô ̣t mùi thối rữa ẩm ướt. Mùi hôi thối
đă ̣c trưng của… bo ̣n Taxxon.
Tôi hổn hển lấy hơi ở bên trong cái hang nóng nực và hôi thối.
“Anh là ai?”
“Ái da!” Tim tôi mém la ̣i phải chi ̣u mô ̣t cú sốc nữa. Đầu tôi đâ ̣p cái
rầm vào cánh cửa quay vı̀ nga ̣c nhiên.
Mô ̣t con người, cao chı̉ chừng mô ̣t thước, nhưng là mô ̣t người trưởng
thành ngước nhı̀n tôi giễu cơ ̣t. Anh ta rút nhanh mô ̣t đống những vâ ̣t thể có
cánh mà anh ta đang đeo sau lưng ra. Tôi cho là tôi trông thấy chữ “EF”,
nhưng tôi không dám chắc nữa.
“Câ ̣u đã làm gı̀ để bi ̣ gửi xuống đây thế?” Cái lối anh ta nói cốt để
khiến tôi hoảng sơ ̣, giống như mô ̣t vi ̣ bồi thẩm tuyên cho tôi mô ̣t bản án
kinh khủng vâ ̣y.
Tôi vẫn còn phải thở gấp gáp, hổn hển.
Gã nhỏ con nhún vai và tiếp tu ̣c nói. “Câ ̣u sẽ không kéo dài cuô ̣c sống
dưới này đươ ̣c lâu đâu. Chẳng có ai sống nổi cả.”
Tôi nghe thấy tiếng cánh cổng đâ ̣p ma ̣nh, bay mất mô ̣t cánh, rồi tiếng la ̣o
xa ̣o của hàng trăm cái chân kim của bo ̣n Taxxon. Hai con mắt của gã nhỏ
con mở rô ̣ng, anh ta quay đầu và cha ̣y.
Tôi bươn theo.
Xuôi xuống theo mô ̣t đường hầm lát ga ̣ch trắng mỗi lúc mô ̣t he ̣p dần cho
tới khi hai vai tôi xây xước vı̀ cà phải hai bên thành hầm. Rồi chúng tôi tới
mô ̣t nhánh hầm nhỏ hơn, ti ̣ch mi ̣ch. Tôi phải khuy ̣u gối mới chui vô trong
đươ ̣c. Tôi bò điên cuồng trên nền hầm ẩm ướt. Tiếng bo ̣n Taxxon nha ̣t
nhòa. Rồi, tôi nghe thấy mô ̣t âm thanh mới. Những tiếng rên rı̉ yếu ớt và
những tiếng kêu khóc nghèn nghe ̣n tràn ngâ ̣p khoảng không gần như tối đen.
Chúng tôi ló mă ̣t vào trong mô ̣t căn phòng mái vòm lớn. Ở ngay chı́nh
giữa phòng là mô ̣t vũng nước đo ̣ng ô nhiễm. Bao quanh cái vũng nước ca ̣n