Chương 4
Ckiiiiiitt!
Âm thanh khô khốc lay tôi bừng tı̉nh khỏi giấc ngủ châ ̣p chờn. Tôi nhı̀n
đồng hồ treo tường, 1:12 sáng, rồi đảo mắt tı̀m kiếm nguồn phát ra tiếng
đô ̣ng.
Giây sau, ánh kim loa ̣i sáng lên làm lóa thi ̣ lực diều hâu của tôi. Khi
nhı̀n la ̣i đươ ̣c, tôi thấy chiếc đồng hồ trên tường kêu lèo xèo rồi bốc hơi
biến mất…
Đằng sau cửa, những bước chân rầm râ ̣p, hối hả nê ̣n dài trong hành
lang. Tiếng bước chân của bo ̣n Hork-Bajir.
Cửa phòng mở bung.
Pằng chı́u! Pằng chı́u!
Những thân hı̀nh đầy gươm cao hai mét hai xô ̣c vào! Toàn bô ̣ camera đã
bi ̣ tia Nghiê ̣t bứng sa ̣ch.
Chẳng còn thời gian để biến hı̀nh nữa! Tôi nép vào cuối lồng, cố giấu
cái đuôi đỏ đi, giả bô ̣ như mı̀nh không có ở đó.
Chúng ùa đến chỗ tôi tức thời, quắc mắt chửi bới và dı́ súng vào đầu
tôi.
“Mày là của ta, Andalite!” Mô ̣t gã Hork-Bajir să ̣c mùi hôi thối quát
tháo.
"Ta sẽ đươ ̣c Visser Ba khen ngơ ̣i."
Gã này chắc chắn chưa ở trên Trái Đất đươ ̣c bao lâu. Để đươ ̣c Visser
Ba khen ngơ ̣i cũng giống như cố gắng dâ ̣p tắt mô ̣t đám lửa chı̉ với mô ̣t cốc
nước. Nhưng tôi cũng không hề có ý đi ̣nh dâ ̣p tắt ảo tưởng của hắn.
Hắn nhấc bổng cái lồng nhốt tôi lên và cha ̣y ào ra cửa, khiến tôi xóc
nảy dữ đô ̣i. Bo ̣n lâu la bu xung quanh hắn, tay lăm lăm vũ khı́, mắt mũi trơ ̣n
trừng. Chúng căng thẳng di chuyển vào hành lang, canh chừng cẩn mâ ̣t, mă ̣c
dù chúng đâu có cần…
Pằng chı́u! Pằng chı́u!
Ba con người xuất hiê ̣n cách đó sáu mét, phóng tia Nghiê ̣t nảy dô ̣i vào
các bức tường.
Chuyê ̣n gı̀ vâ ̣y cà? Con người bắn tia Nghiê ̣t vào Hork-Bajir! Bo ̣n
Mươ ̣n xác bắn nhau chăng?