tên Hork-Bajir đè oằn xuống, những mảnh thép la ̣nh ngắt ép cả vào lông
tôi. Xung quanh tôi là cả mô ̣t rừng tay và móng vuốt vươn ra, điên cuồng
chu ̣p tóm tôi – món phần thưởng quý giá.
Tôi chẳng biết điều gı̀ diễn ra sau đó. Chı̉ biết là ai đó xô cái lồng lâ ̣t
úp xuống. Cơ thể đang bi ̣ thương của tôi lô ̣n tùng bê như miếng giẻ trong
máy giă ̣t. Cái lồng văng vào tá túc bên dưới mô ̣t cái tủ chı̀m, khiến cơ thể
diều hâu của tôi đã bầm dâ ̣p la ̣i càng rách roa ̣c thêm.
Từ vi ̣ trı́ này tôi chı̉ nghe đươ ̣c tiếng đánh nhau ầm ı̃ phı́a xa, chứ thấy
rất ı́t. Tia Nghiê ̣t bắn nhóa nhòa, tiếp theo là khoảng im lă ̣ng. Những bước
chân người nă ̣ng nề thi nhau cha ̣y về phı́a tôi. La ̣i thêm bốn bàn chân Hork-
Bajir xông ra chă ̣n la ̣i, trước khi rừng chân người đến đươ ̣c chỗ tôi.
“Gafrash!” Mô ̣t tên rống lên!
Rồi mô ̣t bóng đen từ đâu đó tiến la ̣i gần. Tôi căng cứng người, chờ bi ̣
xách đi nữa. Cánh tay Hork-Bajir giâ ̣t ngươ ̣c lên, đôi bàn chân quýnh
quáng cha ̣y đi, nhưng hı̀nh như chẳng có nơi để cha ̣y.
Bởi vı̀… đã có thêm bốn bàn chân nữa, bự gấp đôi, trông quen quen,
đáp xuống như tiếng sấm.
Rachel. Mô ̣t tên Hork-Bajir gu ̣c xuống. Tên khác chu ̣p lấy cái lồng nhốt
tôi.
<Ồ không!> Rachel hét, nhe hàm răng khủng khiếp ra. Móng vuốt gấu
xám của nhỏ như mô ̣t thanh thép mâ ̣p, quất vào cánh tay tên Hork-Bajir.
<Quân thiết giáp tới rồi, Tobias,> nhỏ hô hoán. <Chờ chút nhe!>