“Bỏ con chim xuống,” mô ̣t gã có râu quai nón ra lê ̣nh. “Ngay lâ ̣p tức!”
Bo ̣n Hork-Bajir phá ra cười khă ̣c khè. “Con diều hâu này là của ngài
Visser. Tu ̣i bay nổi loa ̣n là sai lầm rồi đó.” Nhanh như chớp, gã Hork-
Bajir nâng súng lên và bắn vào đám người.
Bo ̣n Mươ ̣n xác-Người yếu ớt vô ̣i hu ̣p xuống, nhưng chúng đâu có đủ le ̣.
Tiếng hét rú âm vang trong hành lang. Tên có râu quai nón tan rã trong mô ̣t
luồng ánh sáng và nhiê ̣t, mô ̣t bó đuốc nám đen in rõ lên nền bức tường quét
vôi trắng. Bo ̣n còn la ̣i dường như cũng ý thức đươ ̣c sự biến mất của đồng
bo ̣n, nhưng chúng chẳng màng.
Chı̉ có bo ̣n Yeerk khi mất đi mô ̣t đồng đô ̣i mới có thể không hề mảy
may để ý.
Ầ-ầmm!
Thêm bốn tên người nữa hiê ̣n ra phı́a sau, dâ ̣p luôn tu ̣i Hork-Bajir trước
khi chúng biết cái gı̀ đang xảy ra.
Tôi không biết phe nào – người hay Hork-Bajir – làm theo lê ̣nh ai.
Visser Ba… hay còn tên nào khác nữa? Những người này là ai?
Mô ̣t lưỡi gươm Hork-Bajir móc vào cái lồng nhốt tôi và nhấc lên. Nó
cha ̣y huỳnh huy ̣ch về lối ra, tông bừa vào những xe đẩy đựng thuốc, nhào
vô đống lồng rỗng chất do ̣c theo bức tường.
Nghẽn lối rồi!
Thêm ba tên người nữa! Tu ̣i này đều bự con, mă ̣c áo da, có dây thắt
lưng và khóa sắt – những cơ thể bı́t mất lối ra.
Tên Hork-Bajir xách tôi dừng la ̣i, móng vuốt chà miết xuống nền nhà.
Hắn quay la ̣i và lao về phı́a cửa sổ. Ba tên người mới đến cầm tia Nghiê ̣t
chă ̣n đường hắn ngay.
Bao vây kı́n mı́t.
Cái lồng nhốt tôi lúc lắc tơi bời, theo nhi ̣p lưỡi gươm của tên Hork-
Bajir. Con người và những sinh vâ ̣t la ̣ ta ̣m thời hòa hoãn.
Đô ̣t nhiên, tên cầm tôi xồ vào tên nhỏ nhất – mô ̣t phu ̣ nữ. Nhưng đó chı̉
là mô ̣t cố gắng tuyê ̣t vo ̣ng, hầu thoát thân. Thâ ̣t ngu quá mức. Bo ̣n kia â ̣p
vào hắn ngay tức thı̀.
Chúng tôi cùng lăn cù nhầy xuống sàn, cái lồng nhốt tôi bi ̣ sức nă ̣ng của