trong nồi ấy thì sẽ có mùi vị quen thuộc. Tuy không có mùi vị quen thuộc
nhưng món canh hôm nay rất là ngon!”
“Thế sao?” Doãn Hạ Mạt cũng cười, lắc đầu và nói, “Chẳng trách là
chị luôn cảm thấy như thiếu cái gì đó, đáng tiếc là không mang cái nồi đất
đó đến đây”.
Âu Thần lặng lẽ nhìn cô, nhưng lúc cô nhìn qua, anh lại nhìn xuống
dưới, tránh né ánh mắt của cô. Miếng cá đặt trên chiếc đĩa trước mặt anh,
bên tai vẳng lại lời nói của cô “Canh bồ câu giúp cho vết mổ sau phẫu thuật
nhanh lành, nhưng cũng phải ăn nhiều cá một chút, vừa có dinh dưỡng mà
lại ít cholesterol!”.
“Chị, chị sắp trở thành nhà dinh dưỡng học rồi đó!” Doãn Trừng trêu
chọc chị.
“Phải đấy, chị đang nỗ lực để đạt được danh hiệu này”, Doãn Hạ Mạt
cũng gắp cho Doãn Trừng một miếng cá, cười rạng rỡ và nói, “sau này trở
thành nhà dinh dưỡng học xuất sắc để chăm sóc hai anh em thật khỏe
mạnh”.
“Thế thì…” Doãn Trừng do dự một lát, “chị không định trở lại giới
nghệ sỹ nữa sao?”.
“Không quay lại.” Doãn Hạ Mạt trả lời rất bình thản.
Doãn Trừng ngạc nhiên nhìn chị.
“Tại sao?” Âu Thần hỏi, giọng trầm xuống, “Trước đây em luôn
muốn…”
“Bây giờ em chị muốn cả nhà cùng nhau sống khỏe mạnh vui vẻ.”
Doãn Hạ Mạt mỉm cười rồi lại múc cho Tiểu Trừng một bát canh, “hàng
ngày chuẩn bị cơm nước cho hai anh em, nhìn thấy sức khỏe của hai anh