ÁO CƯỚI - Trang 319

Âu Thần cầm lấy chiếc bát, múc cho cô thêm một chút, nhìn cái vẻ

thích thú khi nhận bát chè của Doãn Hạ Mạt, đột nhiên Âu Thần lại trầm
lặng nói, “Xin lỗi…”

Không thể nào nói tiếp được nữa, Âu Thần không biết nụ cười của cô

là sự gắng gượng hay được xuất phát từ trái tim. Sự chua chát đau khổ lớn
dần hơn, bộ dạng của Doãn Hạ Mạt hôn mê mấy ngày đêm do sốt cao trước
khi ca phẫu thuật tiến hành đang phủ đầy trong tâm trí anh, lúc đó Hạ Mạt
đau khổ đến mức muốn chết đi, bây giờ lại hồn nhiên vui tươi như vậy sao?

“Tại sao lại nói xin lỗi, vì về trễ hay sao? Không sao, anh giúp em ăn

món này, là em đã tha thứ cho anh rồi.”

Doãn Hạ Mạt mỉm cười, đôi mắt trong veo như mặt biển được ánh mặt

trời chiếu rọi.

“Vả lại, anh đã mang cái nồi đó về, số bánh đậu này chính là dùng cái

nồi đó để nấu đấy, quả nhiên là có mùi vị quen thuộc, cảm ơn anh đã
nhớ…”

Không, anh không phải nói về việc này.

“Hạ Mạt…”

Ngập ngừng một chút, Âu Thần trân trân nhìn Doãn Hạ Mạt, anh bảo,

“Em không hận anh sao? Anh đã dùng quả thận ép em phải lấy anh, tại sao
em không hề khó chịu, mà ngược lại đối xử rất tốt với anh, lẽ ra em phải
căm ghét anh chứ?”.

Doãn Hạ Mạt ngẩn người.

Cô nhìn Âu Thần, nhìn cái cằm bạnh ra và đôi mắt chất chứa đau khổ,

đôi mắt cô bình thản, nói: