ARCHIMEDES THÂN YÊU - Trang 491

mới hiểu những điều ấy đã là niềm tin tột bậc của cô.

Đèn chùm thuỷ tinh khổng lồ rơi xuống đất, mảnh vỡ bắn tung toé như

bọt nước, cũng trong khoảnh khắc đó, cô hoàn toàn bị che lấp khỏi tầm
nhìn. Nhưng anh biết rõ, cách chiếc đèn chùm gần như vậy, cô chắc chắn bị
thương.

Anh an toàn đứng bên ngoài, chiếc đèn chùm to lớn kia như nện vào

lòng anh. Trong mười mấy giây dài đằng đẵng, anh không thể suy nghĩ bình
thường, đầu óc trống rỗng. Nhưng cuối cùng anh là Ngôn Tố, đứng chưa
đến nửa lhuts liền khôi phục tỉnh táo, xoay người đi mà không quay đầu lại.

Từ lúc tiếng súng vang lên đến bây giờ là bốn mươi bảy giây, cảnh sát

đã đến. Vậy, ai đã báo cảnh sát?

Bên ngoài ngân hàng nhanh chóng tập trung vô số xe cảnh sát và cảnh

sát, nháo nhác cả lên. Không khí trong ngân hàng lại vô cùng thoải mái. Dĩ
nhiên thoải mái chỉ có mấy tên cướp, nhất là King. Mấy mươi con tin ngồi
vây quanh đại sảnh, xây nên pháo đài chống đạn tuyệt hảo cho ba bọn họ.
Chẳng được bao lâu, bên ngoài bắt đầu có cảnh sát kêu bỏ vũ khí đầu hàng
sẽ khoan hồng. Rõ ràng toàn là lời nói nhảm. Jack cười thấy khinh thường.

Trong lúc chờ lấy tiền, King bỗng đề nghị: “Chúng ta chơi một trò chơi

đi, ai chơi với bọn tao thì ưu tiên quyền được đưa ra ngoài nhé!”

Đám con tin ngơ ngác nhìn nhau, cẩn thận và cảnh giác. Có một người

đàn ông trung niên da đen nói: “Đưa phụ nữ và trẻ con ra ngoài trước đi.”

“Mày chắc chứ?” King cười, giọng nói âm trầm: “Tên trò chơi của bọn

tao là trò chơi giết người.”

Người vốn còn tưởng rằng đã thấy ánh sáng hy vọng ánh mắt bỗng trở

nên hoảng sợ. Gã nói “đưa” ra ngoài, là theo tư cách thi thể hay sao? Người
vốn kỳ vọng được điểm danh toàn bộ đều cúi đầu.