trước két sắt, Chân Ái không nói nhiều, nhanh chóng mở ra rồi thờ ơ lấy vật
bên trong.
“Để tôi lấy!”
King lo lắng Chân Ái giở trò, hung tợn ra lệnh. Chân Ái từ từ thu tay lại,
lui về sau một bước. Thây King ló người vào lấy đồ, Chân Ái đột nhiên vọt
đến phia sau Amber, tay trái bóp cổ của cô ta, tay phải kề dao găm vào cổ
họng cô ta. Amber như biến thành người khác, vô cùng trấn tĩnh không hề
thét lên. King nhận thấy động tĩnh phía sau đã không kịp nữa rồi.
Mắt Chân Ái âm u như hố đen: “Đừng nghĩ chĩa súng vào tôi, anh vừa
cử động thì tôi sẽ đâm em gái anh.”
Ngay khoảng khắc ấy, trên mặt King thoáng qua vẻ hung tợn, như muốn
ăn tươi nuốt sống cô mới can tâm. Nhưng gã nhẫn nhịn, thật sự bất động.
Ngược lại Amber khẽ cười: “Không ngờ cô cảnh giác như vậy, lại để
dao găm trong két sắt, lầ tôi sơ sót. Cũng không ngờ cô thông minh đến thế,
đoán được mối quan hệ của chúng tôi
“Là hai người quá lộ liễu.” Giọng Chân Ái âm u lạnh lẽo như băng, nào
còn vẻ lạnh nhạt như ở bên ngoài khi nãy. “ Cô là người đầu tiên trắng trợn
khiêu chiến gã, nhưng gã lại không giết người răn đe. Trong quá trình chơi
trò chơi, gã mất hết hứng thú, chẳng hăng hái bao nhiêu, lại vô cùng để ý
tâm trạng của cô, năm lần bảy lượt nhìn nét mặt cô.”
Vẻ mặt ấy là sự vui vẻ và nuông chiều đơn thuần nhất, không liên quan
đến tình cảm nam nữ. Giống như anh trai Chân Ái, toàn tâm toàn ý dốc hết
khả năng thỏa mãn bất kỳ nguyện vọng lớn nhỏ nào của cô.
“Amber, vẻ mặt cô đương nhiên rất nhập vai, có khi điên cuồng, có khi
kịch liệt, nhưng lại chẳng sợ hãi. Còn nữa, lúc nam sinh kia bị bắn, Susie