lang, hai bên tường là vô số két mật mã, trắng xóa một màu, nhưng không
có bóng dáng Chân Ái.
Trong phòng có ba lối hành lang, cô ta di chuyển vài bước xem xét lần
lượt, đều trống rỗng cả, chỉ có giọt máu còn đọng dưới đất. Cô ta biết Chân
Ái đứng ở khúc rẽ cuối.
Amber cởi giày, để chân trần lặng lẽ đi đến. Cô ta không muốn lãng phí
thời gian với Chân Ái, quay vòng vòng trong vách tường két sắt. Chỉ cần cô
ta im hơi lặng tiếng đi đến đầu bên kia, đến lúc đó dù Chân Ái chạy về lối
nào cô ta cũng có thể đứng bên này hành lang thẳng tắp, bắn thủng chân đối
phương.
Cô ta ngừng thở, nhích đến điểm cuối từng chút một. Nhưng không ai
nói cho cô ta biết Chân Ái có thính lực hơn người.
Trong khoảnh khắc trông thấy bóng dáng Chân Ái, cô ta chợt kéo chốt
an toàn. Nhưng Chân Ái đã đoán trước được hành động của cô ta, vào lúc
cô ta nhắm bắn, Chân Ái đã nhanh hơn, đưa tay trái cầm thật chặt lưng súng
của cô ta rồi đẩy mạnh.
“Cạch!” Băng đạn rơi vào tay phải của Chân Ái. Chân Ái đá văng
Amber, xông vào hành lang ném băng đạn vào két mật mã của mình, đóng
“bụp” cửa lại. Quay người nhanh chóng cướp khẩu súng dưới đất của King.
Amber nhào đến kéo chân của Chân Ái làm cô ngã xuống đất rồi bò dậy
thụi một cú thật mạnh vào bụng Chân Ái, sau đó lập tức lao đến bắt lấy
khẩu súng của anh trai như một con báo.
Mà không biết Chân Ái lấy sức lực từ đâu, ôm lấy eo Amber hất mạnh,
khiến cô ta va vào tường, Chân Ái quay người lại cướp súng. Amber nhào
đến lần nữa, hai người đồng thời cầm lấy khẩu súng.