rõ ràng. Hai ngày say sóng nặng nhất cô nôn đến mức bụng trống rỗng
không chịu ăn cơm, anh ôm cô, đút thức ăn đến miệng, cô không nghe lời
giãy giụa loạn xạ trong lòng anh, tức đến mức khóc lên, nhưng anh vẫn
bướng bỉnh kiên nhẫn cầm thìa, đút cho cô nuốt vào từng miếng.
Ban đêm cô khó chịu rên hừ hừ, anh ôm cô khe khẽ thủ thỉ, dỗ cô yên
giấc. Ban ngày cô ngủ bao lâu, anh ngồi dựa vào chân giường bấy lâu. Cô
ngủ không yên, khó chịu lăn lộn, anh liền thận trọng đến, nhẹ nhàng hỏi
thăm.
Nhớ lại hơi ấm và sự chu đáo của anh mấy ngày qua, lòng Chân Ái mềm
tựa nước mùa xuân, lại có phần vờ vịt, trước đây cô không phải là cô gái
yếu đuối. Ngay từ khi còn bé, cảm sốt đều tự mình bắc ghế trèo lên tủ tìm
thuốc, thấy thuốc tiêm thì tự tiêm. Lúc chạy trốn bả vai trật khớp cô tự nắn
lấy, trúng đạn tự gắp ra… Vậy mà không hiểu sao cơn say sóng bé tẹo kia
lại khiến cô yếu ớt mà đỏng đảnh đến vậy. Cô ngẩn ngơ nhìn Ngôn Tố, phải
chăng cô đã quá lệ thuộc vào anh? Cô không khỏi áy náy, mấy ngày nay cô
làm khổ anh quá rồi thì phải?
Cô vén chăn lên, dè dặt bò đến chân giường. Ngôn Tố nghe thấy tiếng
động, chậm rãi ngước mắt lên. Mày anh vốn cau nhẹ, ánh mắt nhìn vào
quyển sổ lạnh nhạt, giờ khắc này ánh mắt dời qua mặt cô, vô cùng tự nhiên
mà nhuốm ý cười ấm áp.
Cô lập tức bò từ chân giường lên ghế sofa đơn của anh. Ngôn Tố bỏ
quyển sổ xuống, đưa tay đón cô, ôm cô vào lòng: “Còn khó chịu không?”
Giọng anh trong trẻo thấm thía, như bầu trời xanh trên biển.
“Hết rồi.” Cô trả lời bâng quơ, một lòng một dạ điều chỉnh vị trí trên
ghế, lúc này mới hài lòng ôm cổ anh gọi: “S.A..”
“Hử?” Anh hơi mất tự nhiên, ngồi nhích vào bên trong. Chiếc ghế không
lớn, hai người chen chúc chung một chỗ, có vẻ mờ ám thất thường.