BA ĐIỀU BÍ ẨN - Trang 249

Ông kéo chuông mạnh, và yêu cầu đưa cô hầu Léonie vào.

Ông quan sát kỹ cô ta: áo đen giản dị, tóc chải mượt, mắt cụp xuống.

- Cô cứ vào. Đừng sợ.

Cô ta run rẩy tiến lên. Poirot bất thần đổi giọng:

- Cô biết không, tôi trông thấy cô vừa mắt lắm.

Léonie phản ứng liền, liếc mắt, lí nhí:

- Ông nói quá.

- Cô có tưởng tượng không, tôi hỏi ông Carlile cô có xinh đẹp không, ông
ta lại bảo là không biết.

Léonie nghếch cằm lên, vẻ coi thường:

- Cái ông đứng ngây như tượng?

- Cô mô tả đúng đấy.

- Cứ như là cả đời ông ta chưa nhìn thấy con gái bao giờ!

- Có thể vậy, thật thiệt thòi cho ông ta. Nhưng trong nhà này, còn nhiều
người khác biết thưởng thức sắc đẹp chứ, phải không?

- Tôi không hiểu ông nói gì.

- Hiểu chứ, cô rất hiểu. Đêm qua cô đã bịa ra một chuyện lý thú về con ma