Buổi sáng có một cuộc giải phẫu, Niếp Duy Bình làm xong mới hơn
mười một giờ, gọi một cuộc điện thoại về nhà báo cho Na Na giữa trưa sẽ
về nhà ăn cơm, để cho cô sớm chuẩn bị.
Niếp Duy Bình thật muốn ăn mấy món mỹ vị đó, cầm theo khăn mặt đi
tắm rửa, nước ấm ào ào chảy xuống rửa trôi đi mùi thuốc khử trùng, làm
cho hắn thoải mái đến mức hận không thể hát thành tiếng!
Cảm giác này…… Thật sự là quá tuyệt diệu !
Thời điểm Niếp Duy Bình sang gian cách vách khóe miệng vẫn đầy tươi
cười, làm hộ lý chịu trách nhiệm sát khuẩn sợ tới mức thiếu chút nữa ngã
sấp trên đất.
Buổi chiều khó có được không phải giải phẫu, Niếp Duy Bình chỉ cần
giao ban là có thể cùng Na Na mang theo thịt viên tròn đi nhà trẻ.
Có Niếp Duy Bình ở đó, hơn nữa trước đó đã có lời nhờ giúp toàn bộ
quá trình coi như thuận lợi, chỉ đơn giản hỏi mấy vấn đề liền chấp thuận Na
Viễn nhập học.
Na Na thật cao hứng, thủ tục nhập học xong xuôi, vẻ mặt cảm kích đầy
sùng bái với Niếp Duy Bình cúi mình cảm ơn: “Bác sĩ Niếp, cám ơn anh!
Anh thật lợi hại, nếu không có anh tôi cũng không biết nên làm cái gì bây
giờ!”
Loại cảm giác được con thỏ nhỏ tán dương sùng bái này thật rất tốt, làm
Niếp Duy Bình thích đến mức từ đầu đến chân đều thư sướng vô cùng.
Niếp Duy Bình một phen ôm lấy thịt viên nhỏ, tay kia thì thực tự nhiên
nắm tay Na Na, sắc mặt điềm tĩnh nói: “Đi mua tôm thôi, buổi tối sẽ ăn!”
Na Na đang đắm chìm trong sự vui vẻ, một chút cũng không phát hiện
tay mình bị nắm kéo đi, nghe vậy cật lực gật đầu cười nói: “Tốt, Tôm tươi,