Na Na ủy khuất cắn cắn môi, nhu nhược hỏi: “Vì sao nha? Không quay
về thì muốn đi đâu đây……”
Niếp Duy Bình lạnh lùng nhìn cô, mặc dù trong bóng đêm nhìn không
thấy vẻ mặt của hắn nhưng Na Na cũng có thể cảm nhận được ánh mắt âm
hàn kia.
“Tôi đi mát xa, em muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó, tóm lại không được
trở lại bàn ăn!” Niếp Duy Bình thô lỗ đem cô kéo sang một bên mở khóa
cửa rồi bước đi ra ngoài.
Bên ngoài bị ánh sáng đâm vào làm cho Na Na hí mắt, nước mắt không
nhịn được liền trào ra, cố gắng bước đi đuổi kịp Niếp Duy Bình.
“Không đi cùng mọi người sao……” Na Na nói liên miên cằn nhằn:
“Chờ mọi người ăn xong, hoạt động tập thể thật tốt nha……”
“Câm miệng!” Niếp Duy Bình tâm tình kém đến cực điểm, đột nhiên
dừng lại, quay người lại hung tợn trừng mắt nhìn cô: “Nhanh như vậy quay
trở về, em là muốn cho người khác hoài nghi năng lực của tôi sao!”
Một câu nói này liền làm cho Na Na đầu đầy mờ mịt, đôi mắt kinh ngạc
mở to như con nai nhỏ, cặp mắt ướt sũng làm cho người ta mềm lòng, Niếp
Duy Bình nhìn thấy mà tức cũng không được hận cũng không xong, ngực bị
đè nén ẩn ẩn đau, trừng mắt nhìn cô hồi lâu, rồi chỉ có thể bất đắc dĩ thở hắt
ra, mắt không thấy tâm không phiền xoay người rời đi.
Na Na không có tới qua những nơi như thế này, hoàn cảnh xa lạ làm cho
cô có chút không biết làm sao, nghĩ nghĩ một chút vẫn là đuổi theo bác sĩ
Niếp.
Niếp Duy Bình biết cô ở phía sau cũng không thèm quan tâm cô, dưới
hướng dẫn của nhân viên tiến vào phòng.