BÃO ĐỒNG - Trang 158

đằng kia, Hà mới có thể hỏi tự nhiên: "Chú có biết anh Trường họp ở đâu
không? Chị có việc cần xin ý kiến anh ngay bây giờ". Xuê sốt sắng mách
nước: "Thế thì chị cứ xuống Trường Đảng, hỏi gặp đồng chí Trường, Chủ
tịch Huyện Vĩnh Tiên có việc cần, là người ta báo cho anh ấy ra ngay đấy
mà".

Nhân bảo như thần bảo, dẫu tin hay không, Hà vẫn răm rắp làm đúng

lời chỉ dẫn của Xuê. Chị xuống Trường Đảng vào phòng thường trực nhờ
báo giúp cho đồng chí Trường, Chủ tịch Uỷ ban nhân dân Huyện Vĩnh
Tiên, ra có người cần gặp ở ngoài phòng thường trực, nằm sau cái nhà như
cái chòi, có công an đứng gác canh lối cổng vào. Ông thường trực đi hút
lên phía Hội trường cao to, nghiêm cẩn như một giảng đường. Hà đứng ở
cửa phòng thường trực chỉ dám nhìn lên toà nhà ấy, chứ không dám bước
thêm một bước nào về phía ấy nữa, lòng thấy rổn rảng bao ý nghĩ rất khó
diễn tả. Hình như Hà vừa ước, chỉ một lần thôi, dù có chết cũng cam lòng,
được bước chân vào cái Hội trường nguy nga, tráng lệ và nghiêm cẩn kia,
ngồi trang trọng, chăm chú lắng nghe như nuốt lấy từng lời người thuyết
giảng. Lại hình như Hà vừa thấy gai hết cả người khi ngồi vào trong ấy,
không biết có máy điều hoà nhiệt độ chưa mà người lạnh toát, nhưng khi đi
ra ngoài lại thấy người hâm hấp nóng, mắt nở hoa cà hoa cải, nhìn vào cái
gì cũng thấy lạ lẫm, xa vời. Bỗng dưng Hà thấy choáng váng lo sợ, cầu trời
đừng bắt con ngồi vào đấy, con là đàn bà, con có con gái mới vào học cấp
ba, lại còn bà mẹ chồng năm nay đã ngoài bảy mươi già nua ốm yếu. Con
còn, con còn nhiều việc của kiếp người phải lo toan, gánh vác. Con còn,
con còn anh ấy nữa. Con mới bốn mươi tuổi đời, cái tuổi hồi xuân của
người đàn bà, con không thể, con không thể... Hà trong phút chờ đợi gặp
Trường, lòng bỗng rộn lên bao ý nghĩ như người mộng du. Nửa muốn dấn
lên, phấn đấu nữa để đạt tới đỉnh cao quyền lực. Nửa muốn thủ thường,
cam phận để hưởng trọn vẹn mọi ham muốn của kiếp người, để được yêu,
được thương và được làm tròn bổn phận của người đàn bà. Càng chờ đợi