BÃO ĐỒNG - Trang 160

cô mặc áo choàng trắng chỉ chỗ đưa bà cụ vào nằm ở phòng này, trở đi trở
lại ngoài hành lang, ông anh rể, rồi Hà chạy ra túm áo nài nỉ, cô nói dùm y,
bác sĩ cho bà cụ nhà tôi cái thuốc gì cho bớt đau, chứ không để bà đau quá,
chịu sao nổi. Nhưng lần thì cô ta vội đi, lần thì chân vẫn bước, còn mồm
bật ra mấy lời nghe tiếng được tiếng mất, hình như bảo chờ tý nữa, giải
quyết xong ca này đã. Sự chờ đợi ở đâu cũng chỉ có giới hạn, huống hồ lúc
này, nghe bà mẹ chồng kêu rên như sát muối vào lòng, Hà không còn đủ
bình tĩnh nén chờ được nữa, lại có phần cũng muốn biết cái ca đang giải
quyết trong kia là ông hoàng bà chúa nào mà cả Giám đốc, Phó Giám đốc
và bác sĩ, y sĩ khoa ngoại đều ở hết trong ấy, chờ bao nhiêu lâu vẫn không
thấy ai ló mặt ra. Hà bước rảo lại cửa phòng cấp cứu, chen đám người đứng
bâu đen bên ngoài, giật tung tấm cánh cửa gỗ, mặc cho những lời can ngăn
của đám người ngoài cửa. Hà vừa lách qua cánh cửa vào trong phòng, bỗng
nghe tiếng nói như quát: "Ai thế? Ra ngay! Chị vào đây làm gì?". Không
phải nhân viên Bệnh viện, mà là một người ở Văn phòng Uỷ ban Huyện.
Hà biết người ấy chỉ làm mỗi việc tập hợp số liệu cho Chánh Phó chủ tịch,
đấy là Xuê. Nghe tiếng quát của Xuê, mấy nhân viên Bệnh viện vội quay
ra, một cô mặc áo dài trắng cầm hai cánh tay Hà đẩy ra cửa. Nhưng Hà đã
hất được tay cô kia ra, rảo bước quay lại, chỉ tay vào một người mặc áo
choàng trắng, đầu bịt mũ trắng, miệng cũng đeo khẩu trang trắng, đang
ngồi trên chiếc ghế đẩu cạnh giường người bệnh nằm, giọng nói như rít qua
kẽ răng: "Anh Chu, tôi hỏi anh: mẹ tôi bệnh gì mà vào viện suốt từ tối đến
giờ các anh không cho được lấy một viên thuốc, cứ để bà cụ kêu rên quằn
quại như thế, hả, hả!?". Một người nam giới cũng từ đầu đến chân mang
toàn đồ trắng, như người ngồi ghế đẩu cạnh giường, thấy thế vội quay lại,
dạt mấy người đứng lố nhố quanh giường người bệnh, sấn đến trước mặt
Hà: "Yêu cầu chị đi ra. Chúng tôi đang có ca cấp cứu!". Hà cất giọng
không kém phần cứng cỏi: "Tôi nói chuyện với Trưởng phòng y tế kiêm
Giám đốc Bệnh viện Huyện, chứ không nói với anh!". Người đàn ông xem
ra đã tức giận: "Tôi là bác sĩ trực. Tôi có quyền yêu cầu chị ra khỏi đây
ngay!". Đã thế, Hà cũng không cần giữ kẽ, nói ngay: "Tôi là vợ liệt sĩ, mẹ
chồng tôi là mẹ đẻ ra liệt sĩ. Vậy có đáng được các anh ưu tiên cấp cứu hay