vội sán lại, định giúp Trường một tay xoay lại thế ngồi. Nhưng đã nghe
Trường cất giọng rành rẽ: "Bây giờ mình không thấy choáng đầu như lúc
mới vào viện nữa. Anh Chu với mấy anh sang xem bà cụ cô Hà bệnh tình
gì, thuốc men cho bà cụ chu đáo nhá!". Chủ tịch Huyện chỉ nói chừng ấy
thôi, nhưng từ Giám đốc đến nhân viên Bệnh viện có mặt trong phòng cấp
cứu đều răm rắp lui ra. Hà định nói: "Cảm ơn Chủ tịch", nhưng mới quay
lại đến đầu giường, nhìn Trường một nửa mặt mang băng trắng, hai con
mắt nhỏ và dài nheo nheo như cười với mình, Hà bỗng cúi đầu như tránh
cái nhìn của Trường, giọng lí nhí: "Em chào anh, em sang phòng bên!", rồi
bước rảo ra cửa.
Chỉ sau lúc Hà bỗng dưng xông vào phòng cấp cứu chưa đầy một
tiếng đồng hồ, bà mẹ chồng Hà được đưa lên bàn mổ, mà có người bảo, nếu
để quá mấy tiếng nữa không khéo chỗ ruột thừa vỡ ra thì chí nguy. Khi bà
cụ ở bàn mổ xuống, qua phòng hồi sức, rồi sang điều trị ở khoa ngoại, bà
con nội tộc, xóm làng, anh em bạn hữu của con, của cháu đến thăm hỏi đều
được nghe khi thì chị gái anh rể, khi thì bà cô bá dì, sau nữa là bà cụ tỉnh
táo lại cũng không ngớt lời kể với mọi người rằng, không có chị Hà làm dữ
thì chưa biết cụ em hôm nay còn được thế này, hay lại đi theo tiên tổ rồi ấy
chứ. Hà bỗng trở thành nàng dâu hiếu thảo ít ai bì, lại cũng trở thành người
đàn bà đanh đá ít ai sánh. Bởi xưa nay cả Huyện này, người bệnh nặng vô
thiên ủng, mẹ và vợ liệt sĩ cũng vô vàn, nhưng thử hỏi đã anh đàn ông, chị
đàn bà nào dám xông thẳng vào phòng gặp lãnh đạo Bệnh viện giữa lúc
đang có bệnh nhân cấp cứu bao giờ chưa? Nhất là sau này, một đồn mười,
mười đồn trăm, người ta đồn rằng, cô Hà cô ấy biết mười mươi là đang cấp
cứu cho ông Trường Chủ tịch Huyện. Vì việc ông Trường ăn liên hoan ở
ngoài Trạm ngoại thương về đến gần cổng Uỷ ban, không biết mải nghĩ
ngợi gì mà đang đi lại ngã quăng cả người và xe ra đường, phải đưa Bệnh
viện cấp cứu, thì đến nửa Huyện này đều biết. May là ngã nằm nghiêng
người, nên chỉ bị một nửa mặt bên trái đập xuống đường, còn xe văng ra
ngoài, chứ không, xe mà đè lên người có khi còn dập ống chân, phải cưa là
cái chắc.