Điền quay ra:
- Thì thấy bàn bẩn cũng lau qua. Ở nhà có tình hình gì mới không em?
Dậm chưa nói gì, đi thẳng vào trong buồng. Giây lát, không biết mải
làm gì ở trong ấy lại chỉ thấy nói vọng ra, giọng hờn dỗi:
- Anh thì chưa thấy người đã thấy "tình hình". Đi về chả hỏi người ta
được một câu khoẻ yếu ra sao, đã vội hỏi "tình hình", "tình hình"...
Điền vẫn đứng cạnh chiếc bàn ngoài nhà, nhìn ngớp vào trong buồng,
cười:
- Thì vừa giáp mặt nhau em đã tót vào trong ấy rồi, anh làm sao biết
em khoẻ yếu thế nào được nữa!
Dậm vẫn không biết làm gì ở trong ấy, nói vỏng ra trong tiếng cười:
- Anh chỉ gian thôi. Mà muốn biết thì phải chủ động chứ...
Nói thế thì quá bằng...Điền liền săng sái bước rảo về phía cửa buồng.
Như nhìn thấy, hay nghe thấy bước chân của Điền, Dậm vội kêu:
- Ấy ấy anh, đừng có vào. Em ứ chơi kiểu ấy đâu...
Nhưng Điền đã bước chân qua ngưỡng cửa buồng. Và quan trọng hơn,
còn nhìn thấy rõ mười mươi một toà thiên nhiên. Dậm gần như khoả thân,
từ đầu đến chân trắng nõn nà, chỉ mỗi chỗ giữa có mảnh quần lót bằng bàn
tay và trên bộ ngực ngồn ngộn cũng chỉ có mỗi bên một miếng vải con che
bầu vú. Dậm đang một tay cầm cái áo giơ lên như lộn lại ống tay áo, thấy
Điền bước vào vội kêu lên thế. Nhưng thay cho việc lẽ ra phải vội vàng xỏ
tay vào áo và mặc nhanh cái quần vào, thì Dậm lại dềnh dàng để nguyên
cái áo giơ ra thế, nhìn Điền toét miệng cười. Điền bước nhanh lại và như
toàn thân lao vào Dậm bế bổng lên. Một mùi đàn bà thơm thơm khơi gợi,