ấy tao cũng chẳng còn biết sợ là gì nữa. Vì nghĩ thằng Điền nó chỉ còn mỗi
cái lưu đảng mà còn dám nói, huống hồ mình không những là đảng viên, lại
còn là Uỷ viên ban chấp hành Đảng bộ, Đại biểu hội đồng nhân dân, Phó
chủ tịch Uỷ ban Xã. Thế là tao nói thẳng với ông Cải, các anh ngồi ở bên
trên, nên cứ nghĩ ở đâu người ta cũng vẫn nghiêm chỉnh giữ nguyên cách
quản khoán trong nông nghiệp, như cấp trên hướng dẫn từ hàng chục năm
nay chắc. Không đâu, nhiều nơi đã biến tướng cách quản khoán ấy đi nhiều
kiểu lắm rồi. Nơi thì giao cho cán bộ, đảng viên nhận chăm sóc ruộng tăng
sản. Nơi giao ruộng trồng hoa màu cho Xã viên làm, cuối năm hợp tác thu
tiền theo đầu sào. Còn vùng trồng thuốc lào như chúng em thì giao hẳn cho
Xã viên trồng, chăm sóc, thu hái. Cũng đều là kiểu giao ruộng đất cho nông
dân làm, hay nói như bên trên vẫn thường phê phán là khoán chui, xé rào,
thì cũng thế. Nhưng vẫn phải báo cáo lên trên là làm Tập thể, phân phối
hoa lợi Tập thể, chứ hễ hở ra cá thể làm, cá thể hưởng, dẫu cá thể ấy cũng
là một gia đình, ít là hai vợ chồng trở lên, nhiều là ông bà, bố mẹ, cháu con
đến hàng chục cái tàu há mồm, thì vẫn cứ bị coi là cá thể, riêng rẽ, nhẹ thì
phê bình, cảnh cáo, nặng thì kỷ luật như trường hợp cậu Điền. Nên ở đâu
cũng tỏ ra là mình nghiêm chỉnh chấp hành nguyên tắc quản khoán tập
trung, quy mô lớn Xã hội chủ nghĩa. Ngay ở Phương Lưu em cũng thế, báo
cáo thật với Bí thư, trước đây cậu Điền còn làm Chủ nhiệm, hay từ khi cậu
ấy bị kỷ luật đến nay, chúng em vẫn giao ruộng khoán cho các hộ cày cấy,
đến mùa Đội thu phần sản lượng khoán nộp lên Hợp tác xã, đưa vào cân
đối ăn chia chung. Phần sản lượng còn lại nhà nào nhà nấy hưởng hết. Thế
nên như năm nay, bão lốc nhiều nơi dân hết ăn nhao cả lên, nhưng đến giờ
dưới Phương Lưu chúng em có mấy nhà hết ăn đâu.
Ông Cải ngồi nghe anh Đĩnh nói, lúc đầu còn thỉnh thoảng à à, thế hử,
thế hử, sau chẳng thấy nói năng, hỏi han gì nữa. Anh Đĩnh bảo lúc ấy tao
cũng hơi hoảng, không hiểu ông ấy đồng ý cho mình làm thế hay không, lại
cứ im lặng. Nhưng sau nghĩ, thây kệ, đằng nào cũng đánh bài ngửa rồi,
được ăn cả ngã về không, cùng lắm ông ấy đến mắng cho mấy câu, rằng
các anh chỉ khéo bịp trên loè dưới, làm thì láo báo cáo thì hay, chứ gì. Ôi