viên đều tươi roi rói, riêng quyền tư lệnh Đào vẫn giữ vẻ mặt ưu tư, lạnh
lùng thường nhật. Mở đầu cuộc họp chính ủy Ngọc tuyên bố:
- Báo cáo các đồng chí! Vừa qua Bộ đã có văn bản trả lời đồng ý với ý
định sử dụng xe tăng của ta trong Đông- Xuân này. Kế hoạch bảo đảm của
các cơ quan cũng đã được Bộ tư lệnh thông qua. Chúng ta cũng đã kết thúc
đợt thi đua đột kích và đã chọn được hai đơn vị xứng đáng nhất đưa vào
tham gia chiến đấu cùng với 198 là tiểu đoàn 3 của H02 và tiểu đoàn 1 của
H03. Hôm nay thường vụ triệu tập cuộc họp nhằm xem xét lại mọi vấn đề
công tác chuẩn bị đưa hai tiểu đoàn này đi chiến đấu. Trước hết đề nghị các
đồng chí cho biết còn những khó khăn, trở ngại gì cần phải giải quyết ngay,
sau đó ta sẽ bàn cách khắc phục.
Tham mưu trưởng Dương là người mở đầu:
- Thưa các đồng chí! Đây là lần đầu tiên chúng ta đưa xe tăng đi chiến
trường với quy mô lớn nhất và cũng là lần đầu tiên nhiều chủng loại xe
được đưa đi nhất. Tuy nhiên, với những kinh nghiệm đã tích lũy được trong
mấy năm qua công tác chuẩn bị của chúng ta ở cả cơ quan và đơn vị đã
được tiến hành khá chu đáo. Theo tôi cái ta cần xem xét lại cho kỹ là vấn đề
tổ chức chỉ huy. Phải làm sao cho thật gọn, nhẹ nhưng hiệu quả.
Chính ủy Ngọc nhẹ nhàng:
- Đề nghị anh Dương nói cho cụ thể hơn:
Tham mưu trưởng Dương dường như đã có sự chuẩn bị kỹ từ trước nên
ông mở sổ tay ra và tiếp tục một cách lưu loát:
- Theo tôi, rút kinh nghiệm từ chiến dịch Đường Chín- Khe Sanh và các
hoạt động bên Lào thời gian vừa qua ta phải có đại diện xe tăng ở bên cạnh
sở chỉ huy các cấp. Vì vậy tôi đề nghị ta phải tổ chức một Bộ tư lệnh tiền
phương bên cạnh Bộ chỉ huy chiến dịch. Các trung đoàn H02 và H03 cũng
phải tổ chức một sở chỉ huy nhẹ đi theo các tiểu đoàn. Tùy theo yêu cầu
từng trận đánh sẽ phái cử một tổ đại diện xuống các trung hoặc sư đoàn bộ